Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Ta Thực Sự Lười Không Muốn Chạy
Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-03-14 03:15:13 | Lượt xem: 3

Chương 3

Dù thế nào thì điều này cũng không ảnh hưởng đến kế hoạch nông nghiệp của ta.

Mùa xuân đúng là thời điểm mọi vật sinh trưởng, một tháng trôi qua, cải thìa trong vườn đã mọc khá tốt.

Ta rất vui mừng, nhìn chằm chằm vào những chiếc lá nhỏ, xoa tay: “Khí hậu ở Tề quốc thật tốt, hơn hẳn quê nhà ta.”

Tiểu Thúy thấy thế không nhịn được nói: “Nương nương, Ngự Thiện Phòng giờ rất cẩn thận lấy lòng người, tại sao người vẫn muốn giữ vườn rau này?”

“Nếu ta không chăm nơi này, ai sẽ làm?”

“Đương nhiên là…” Nàng giận dữ nhìn ta, rồi buồn bã nói: ”Người không biết, tháng này bệ hạ chưa bước vào Hoa Ninh Cung một lần, bên ngoài đồn thổi rất nhiều.”

“Kệ họ nói, bệ hạ bận việc triều chính, ta không có việc gì đừng quấy rầy ngài ấy… Ngươi nghe thấy gà gáy không? Chắc nó đẻ trứng rồi, đi thôi, chúng ta đi thu trứng.” Nói rồi ta kéo Tiểu Thúy đi tới chuồng gà, tiện thể khuyến khích nàng ấy thò tay lấy hai quả trứng ra.

Có thể để người khác làm thay, ta tuyệt không tự mình động tay.

Con gà mái già ở phía sau đuổi theo gào thét.

Tiểu Thúy vốn hay càu nhàu cũng cười, vừa chạy vừa đùa với con gà: “Làm gì vậy, chỉ lấy hai quả trứng thôi mà! Thật nhỏ mọn!”

Gà mái già: “Cục tác cục tác!”

Ta ôm trứng gà, đứng một bên xem: “Chính là thế.”

Tiểu Thúy chạy đến bên ta, tức giận: “Nương nương!”

“Được rồi, ta biết ngươi muốn nói gì.” Ta bình thản: “Hôm nay ta tự tay nấu ăn, lát nữa đem đến Ngự Thư Phòng được không?”

Không phải là tranh sủng sao, chưa từng thấy heo chạy nhưng đã ăn thịt heo rồi. Huống chi ta còn gặp qua heo chạy nữa.

Phụ hoàng ta có mấy chục phi tần, từ khi ta hiểu biết đã thấy nhiều thủ đoạn tranh sủng không dứt, chỉ là ta lười biếng, chưa bao giờ muốn dùng thôi.

Ban đầu Tề Nghiên để ta như một bình hoa trong cung, hắn bận việc chính sự, ta lo trồng rau, an lành không vấn đề gì.

Nhưng tin đồn bên ngoài nhiều vô kể, nói ta là hồ ly tinh, được sủng ái nhất cung, thật là nói nhảm!

Nghe nói có không ít quan thần dâng sớ, yêu cầu Tề Nghiên tăng cường hậu cung, không thể để một yêu nữ của nước phụ thuộc mê hoặc, sau đó ta nghe nói, gần đây Tề quốc có nhiều biến động, Tề Nghiên bận rộn đến mức quay cuồng, rất vất vả.

Ta ở nhà người ta, ăn cơm người ta, còn trồng rau trên đất người ta, lúc này ít nhiều cũng phải thể hiện một chút.

Vì vậy ta tự tay nấu một bát canh trứng thơm ngon.

Chủ yếu là cải trong vườn chưa lớn, nếu không ta còn có thể làm thêm món trứng xào cải.

Tiểu Thúy nhìn ta với vẻ khó xử: “Nương nương, như vậy không tốt đâu? Ít nhất người nên làm chút điểm tâm…”

“Nhưng ta không biết làm.” Ta thản nhiên nói “Nếu không ngươi biểu diễn cho ta xem cách dùng hai quả trứng làm điểm tâm được không?”

Tiểu Thúy không chịu nổi, liền làm hai đĩa bánh hoa đào và đặt vào hộp đồ ăn: “Nương nương, người cứ nói bánh hoa đào là do người làm.”

Ta gật đầu: “Ừ, được.”

Khi Tề Nghiên nhìn thấy ta mang đồ ăn tới, ta thành thật giới thiệu: “Canh trứng là thần thiếp làm, bánh hoa đào là do phòng bếp nhỏ làm.”

Tiểu thái giám đứng bên cạnh nhấp miệng nhịn cười, đừng tưởng ta không thấy.

Tề Nghiên không cười, chỉ chống đầu, hơi nhướng mày: ”Tại sao lại tự mình làm canh trứng?”

“À… Bởi vì gà mái già vừa đẻ hai quả trứng.”

Gà mái vốn dĩ là do hắn bảo người mang tới, nên trứng đẻ ra cho hắn ăn cũng hợp lý mà.

Nhưng Tề Nghiên không có ý định động tay.

Ta nhìn đĩa bánh hoa đào, đột nhiên nhanh trí, nói thêm: “Bệ hạ nếu không thích canh trứng, cũng có thể ăn bánh hoa đào, bệ hạ gần đây quốc sự mệt nhọc, nên bồi bổ.”

Tề Nghiên buông tay, nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn: “Nói về việc bồi bổ thì điểm tâm sao bằng được canh trứng?”

Ồ? Có lý thuyết này nữa sao?

Ta còn đang suy nghĩ thì Tề Nghiên đã ăn xong canh trứng, sau đó còn có tâm tư nhận xét: “Làm không tồi, thăng cho nàng làm Hoàng Hậu đi.”

“Đa tạ bệ hạ khen… A?”

Hắn không để ý đến sự kinh ngạc của ta, chỉ tay vào đĩa bánh hoa đào: “Trẫm no rồi, nàng ăn đi.”

Thế là ta ngồi bên cạnh hắn, thành thật ăn hết đĩa bánh hoa đào.

Nói thật, tay nghề phòng bếp nhỏ thật sự không tồi.

Tề Nghiên lẳng lặng nhìn ta ăn, bộ dạng rất có hứng thú. Khi ta cầm miếng cuối cùng, không khỏi do dự một chút: “Bệ hạ muốn ăn thử không?”

“Không, trẫm không thích đồ ngọt.”

“À.”

Nghe vậy, ta an tâm ăn hết miếng cuối cùng, rồi nghe hắn hỏi: “Ngọt không?”

“Ngọt…” Ta chưa kịp dứt lời, hắn đột nhiên cúi người tới, bóp cằm ta và hôn lên môi ta.

Sau một hồi cọ xát, hắn nhìn chằm chằm ta, ánh mắt sáng ngời: “Rất ngọt.”

Ta hồi thần lại, tâm trạng phức tạp: “Bệ hạ, chàng không thấy dơ sao?”

Canh trứng kết hợp với bánh hoa đào, ít nhất ta không muốn nếm lại lần nữa…

Tề Nghiên: “…”

Từ góc nhìn của Tề Nghiên: Vừa ăn xong bánh hoa đào, Ân Nhiêu với đôi môi đỏ thắm, khuôn mặt kiều diễm, trông thật đáng yêu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8