Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Ta Từng Ước
Chương 11

Cập nhật lúc: 2026-03-16 02:33:07 | Lượt xem: 2

Bên tai vang lên những tiếng ồn ào hỗn loạn.

Hình như có giọng nói của Vệ Tuân:

“Sao nàng ấy có thể c.h.ế.t được? Rõ ràng mấy ngày trước còn tốt lắm mà!”

“Lang băm! Cút! Đều là lũ lang băm!”

Còn có giọng nói của Tạ Duẫn:

“Chẳng phải ngươi nói… lần trước muội ấy nôn ra máu, chỉ là vì ngươi cho muội ấy ăn cháo trắng ba ngày, bị đói sao?”

“Mấy ngày nay, chẳng phải là ngươi luôn bắt mạch cho muội ấy sao?”

“Có phải ngươi muốn hại c.h.ế.t muội muội ta không!”

Có tiếng khóc của mẫu thân:

“Con gái của ta! Sao lại ra nông nỗi này?”

“Bị bệnh nặng như vậy, sao không nói với mẫu thân?”

Còn có giọng nói của Tạ Ân:

“Tỷ tỷ, con mèo hoang kia… là do Ngụy Lang đập chết, thật sự… không liên quan đến muội.”

“Ngày mai muội sắp thành thân rồi, sao có thể tự rước xui xẻo vào người chứ?”

Sau đó là tiếng đánh nhau, cãi vã.

Là Vệ Tuân và Tạ Ân:

“Tuân ca ca, muội chỉ là đi nhầm đường, bị người ta lừa gạt mà thôi.”

“Chẳng phải huynh nói huynh thích chính là sự thiện lương của muội sao?”

“Muội… muội là sợ huynh đau lòng, mới không phải cố ý giả chết…”

“Bốp” – một tiếng tát vang lên.

Là Tạ Duẫn và Tạ Ân:

“Nếu như năm đó… muội không phải nghe muội nói nhà họ Vệ đáng sợ như vậy muội cũng sẽ không nghĩ ra cách này!”

“Ca ca, nếu như không phải vì nghĩ cho huynh, muội… sao có thể đẩy Tạ Đường ra gánh tội thay?”

“Muội…”

“Bốp” – lại một tiếng tát vang lên.

Là Vệ Tuân và Tạ Duẫn:

“Ta xem ngươi là huynh đệ! Ngươi… vậy mà lừa gạt ta ba năm!”

“Cả nhà các ngươi… lừa gạt ta ba năm!”

“Còn trơ mắt nhìn ta… cưới Tạ Ân vào cửa! Đây chính là cách ngươi làm huynh đệ sao?!”

Hình như… bọn họ… đánh nhau ngay trong phòng ta.

Ta mơ mơ màng màng, lúc tỉnh lúc mê, chỉ cảm thấy… ồn ào vô cùng.

Ta theo bản năng gọi hệ thống.

Không có tiếng đáp lại.

Ta buồn bã khóc.

“Đường Đường! Đường Đường tỉnh rồi!”

“Đường Đường, con mở mắt ra đi!”

Ta mở mắt ra, thế nhưng lại không nhìn thấy bất kỳ gương mặt nào mà ta muốn gặp.

Ta quay người, nhắm mắt lại.

Một lúc sau, đại phu đến, cẩn thận bắt mạch cho ta.

“Tạ tiểu thư đích thực là trúng phải độc rắn, hơn nữa… đã nhiều năm.”

“Sống đến bây giờ đã là kỳ tích rồi, còn muốn… haizz…”

Cả phòng im lặng.

Không biết… ai đó hỏi:

“Đường Đường, lúc còn nhỏ như vậy… sao con lại trúng độc rắn?”

Ta vùi mặt vào chăn.

Ta không muốn nói chuyện chỉ muốn ngủ.

Hình như Tạ Ân bị đuổi ra khỏi nhà rồi.

Ta mơ màng màng nghe thấy nha hoàn trước cửa nghị luận.

“Nghe nói nàng ta là do nhũ mẫu sinh ra. Bảo sao cả người đều toát ra vẻ lẳng lơ, không giống lão gia, càng không giống phu nhân!”

“Còn nhỏ như vậy đã biết bỏ trốn cùng người khác, trở về lại còn dám gả cho Vệ công tử…”

“Nếu không phải nể mặt tiểu thư nhà chúng ta, Vệ công tử nhất định sẽ trở mặt với Tạ gia.”

“Vậy còn tên thư sinh kia? Bị thả rồi sao?”

“Làm sao có thể! Tên thư sinh kia đã bị Vệ công tử tìm cớ bắt vào đại lao rồi.”

“Nghe nói… hắn ta bị nhốt trong lồng, bên trong toàn là mèo hoang hung dữ!”

“Chậc chậc…”

Ta lại nhớ đến Tiểu Cửu của ta.

Không biết có ai chôn cất nó cẩn thận hay không.

Buổi chiều, Vệ Tuân cố ý đến nói với ta: “Con mèo hoang kia đã được chôn cất dưới gốc đào ngoài sân của muội, nó sẽ luôn ở bên cạnh muội.”

Chàng còn mang đến một phần bánh quế hoa.

Thật hiếm có chàng vậy mà lại nhớ đây là loại bánh mà Tạ Ân không thích.

Thế nhưng ta đã sớm không cần nữa rồi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8