Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Ta Từng Ước
Chương 13

Cập nhật lúc: 2026-03-16 02:33:10 | Lượt xem: 2

Vệ Tuân cũng không đến nữa.

Thật tốt.

Thế giới của ta cuối cùng cũng yên tĩnh.

Ta bắt đầu chìm vào giấc ngủ, mãi không tỉnh lại.

Ăn không ngon, cũng không còn cảm thấy đau đớn nữa.

Thế nhưng ta vẫn còn nhớ một chuyện.

Nhân lúc còn tỉnh táo, ta nói với mẫu thân đang ở bên cạnh: “Con muốn… giấy hòa ly.”

Chết cũng không muốn làm ma nhà họ Vệ.

Lần này, Vệ Tuân không hề do dự, rất nhanh đã mang đến.

Chỉ là lúc đưa cho ta tay chàng run rẩy.

Ta nhìn thấy dấu ấn trên đó, hài lòng cất vào dưới gối.

Sau đó lại chìm vào giấc ngủ.

Lần thứ hai tỉnh lại, mẫu thân vui mừng nói Vệ Tuân nghe nói có một phương thuốc bí truyền chữa trị độc rắn, đã cùng Tạ Duẫn nhanh chóng lên đường đi tìm.

Lần thứ ba tỉnh lại, ý thức của ta rõ ràng hơn rất nhiều.

Ta nhớ đến còn một chuyện.

Ta nói với mẫu thân: “Mẫu thân, sau khi con chết… con không muốn vào mộ tổ nhà họ Tạ.”

Mẫu thân sững sờ: “Tại… Tại sao?”

“Không vào mộ tổ… con…”

“Không… không nói những lời xui xẻo đó.”

“Con ngoan ngoãn ngủ một giấc, chờ… chờ Duẫn nhi trở về sẽ ổn thôi.”

Tinh thần ta không tệ, bình tĩnh nhìn mẫu thân: “Mẫu thân, người có biết con bị trúng độc rắn từ đâu không?”

Mẫu thân lại sững sờ.

Ta nhìn bà, mỉm cười: “Bảy tuổi năm đó, ở Lĩnh Thành, có một vị phu nhân… bị rắn cắn.”

“Bị cắn vào… bắp đùi.”

Ta liếc nhìn chân phải của mẫu thân: “Chỗ đó nhạy cảm, nhất thời không tìm được nữ y, bèn bỏ ra rất nhiều tiền đến khu ổ chuột tìm một bé gái… không sợ chết.”

“Ba mươi hai lượng bạc.”

“Cha mẹ nuôi vì ba mươi hai lượng bạc đã bán con đi.”

Ta khẽ chỉ vào miếng ngọc bội bên hông mẫu thân: “Mẫu thân, lần đầu tiên gặp người con đã nhận ra người rồi.”

Phải nói là duyên phận giữa người với người thật kỳ lạ.

Mẫu thân lại đúng lúc bị trúng độc ở Lĩnh Thành.

Còn ta lại đúng lúc giải độc cho bà.

Ta vẫn còn nhớ đó là một ngày hè oi bức.

Lần đầu tiên ta được ngồi trên cỗ xe ngựa sang trọng như vậy, lần đầu tiên nhìn thấy người phụ nữ cao quý, xinh đẹp như vậy.

Ta không dám ngẩng đầu nhìn kỹ, chỉ nhìn chằm chằm miếng ngọc bội bên hông bà.

Đẹp quá.

Đẹp giống như con người bà vậy.

Ta miệt mài dùng miệng hút độc cho bà.

Tất cả mọi người đều biết ta sẽ chết.

Chỉ có ta là không biết.

Trên đường trở về, cha mẹ nuôi dùng một văn tiền mua cho ta một xâu kẹo hồ lô.

Ta vui mừng khôn xiết.

Vừa ăn vừa kể cho bọn họ nghe người phụ nữ hôm nay ta gặp xinh đẹp, cao quý như thế nào.

Cho đến sau này gặp lại ta mới cảm thấy đó là ơn trời ban.

Ta vậy mà lại cứu chính mẫu thân ruột của mình!

Hơn nữa nhiệm vụ công lược đơn giản như vậy nhất định ta có thể hoàn thành!

Mẫu thân kinh ngạc nhìn ta, sắc mặt lúc đỏ lúc trắng.

Một lúc lâu bà không nói nên lời.

“Của hồi môn… con đã cho người đưa về Tướng phủ từ lâu rồi.”

Ta lấy một xấp ngân phiếu từ dưới gối ra: “Đây là số tiền con tích góp được trong mấy năm nay.”

“Mẫu thân, ân sinh thành, ân dưỡng dục con đều đã trả hết rồi.”

Mẫu thân đột nhiên gào khóc, ôm chặt lấy ta.

Ta không nhớ rõ cuối cùng mình c.h.ế.t vào ngày nào nữa.

Cơ thể ngày càng nhẹ, thời gian tỉnh táo ngày càng ngắn.

Mỗi lần tỉnh lại đều nghe thấy tiếng khóc nức nở của mẫu thân: “Đường Đường, Đường Đường, con cố gắng lên.”

“Duẫn nhi và Vệ Tuân sắp về rồi.”

Thế nhưng ta một chút cũng không muốn gặp bọn họ.

Ta chìm đắm trong giấc mơ dài đằng đẵng, hư vô.

Cả đời này như một giấc mộng trôi qua trước mắt.

Cuối cùng có lẽ là c.h.ế.t vào khoảnh khắc hạnh phúc nhất.

Mẫu thân tìm được ta, ôm ta khóc lớn: “Con gái của ta! Ta tìm… tìm được con rồi!”

Sau đó bà đưa ta lên xe ngựa.

Dẫn ta đi thay y phục, mua trang sức, điểm son.

Bà kể cho ta nghe phụ thân ta văn thao võ lược như thế nào, ca ca ta tuấn tú lịch lãm như thế nào.

Ta mơ mơ màng màng đi theo bà trở về kinh thành, nhân lúc nghỉ ngơi lén lút chạy vào một cửa hàng nhỏ.

Ta dùng hết số tiền mang theo người mua quà gặp mặt cho phụ thân và ca ca.

Xe ngựa lăn bánh về phía trước.

Cứ như vậy cho đến khi màn đêm buông xuống.

Lòng bàn tay ta toàn là mồ hôi, trái tim như muốn nhảy ra ngoài.

Ta nhìn thấy từ xa tấm biển “Tướng phủ”, và… những vì sao sáng rực… trên bầu trời Tướng phủ.

Ta cứ ngỡ ta sắp được trở về nhà.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8