Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Ta Từng Ước
Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-03-16 02:33:02 | Lượt xem: 1

Người đầu tiên đến tìm ta vẫn là mẫu thân.

“Đường Đường, Ân nhi đã mười tám, đến tuổi cập kê rồi.”

“Tuy rằng con bé không phải do ta sinh ra, nhưng dù sao cũng nuôi nấng nhiều năm như vậy…”

“Năm đó, người đính ước với Vệ Tuân trước… đích thực là con bé…”

“Ta đồng ý.”

Lúc đó, ta đang vuốt ve tai Tiểu Cửu, thản nhiên nói:

“Chàng ấy muốn cưới thì cưới, nàng ta muốn gả thì gả.”

“Không cần phải hỏi ta.”

Người thứ hai đến tìm ta là Tạ Ân.

Nàng ta như đến dò hỏi, lại như đến khoe khoang.

“Tỷ tỷ, tỷ… thật sự không để ý sao?”

“Tuân ca ca nói, tam môi lục sính, thứ gì cũng có, còn long trọng hơn hôn lễ của tỷ năm đó.”

Ta mỉm cười:

“Chúc hai người… bách niên hảo hợp, đầu bạc răng long.”

Người thứ ba là Vệ Tuân.

Chàng vậy mà lại có chút tức giận: “Đường Đường, nàng… không náo loạn sao?”

Ta không hiểu nhìn chàng: “Tại sao ta phải náo loạn?”

“Ta đã hứa với nàng, cả đời này chỉ có mình nàng, không nạp thiếp, không…”

Ta cười khẩy.

Chàng vẫn còn nhớ sao?

Ta còn tưởng lúc chàng nói câu đó là đang coi ta là Tạ Ân, nói cho “Tạ Ân” nghe.

“Ta… đều sắp c.h.ế.t rồi, còn quản được những chuyện này sao?”

“Tạ Đường!” Vệ Tuân quát khẽ, “Ta đã bắt mạch cho nàng rồi, nàng đừng có…”

Ta hất tay chàng ra.

Vệ Tuân còn muốn tiến lên kéo ta.

Tiểu Cửu xông đến, cắn chàng một cái.

Tạ Duẫn thì không đến tìm ta, nhưng ta lại đi tìm hắn.

Lúc ta đến tìm hắn, hắn đang sửa đàn.

Ánh chiều tà chiếu lên gương mặt tuấn tú của hắn, tao nhã, phong lưu.

Sinh ra đã có một dung mạo đẹp đẽ.

“Ca ca, Vệ Tuân muốn cưới Tạ Ân rồi đấy.”

Ta ôm Tiểu Cửu, dựa người vào cửa,

“Nghe nói, huynh và Vệ Tuân không chỉ cùng nhau lớn lên, mà còn cùng nhau chinh chiến sa trường nhiều năm, tình cảm rất tốt.”

“Huynh… cũng cảm thấy… Vệ Tuân cưới Tạ Ân… không sao cả sao?”

Tạ Duẫn khó có được lúc biến sắc: “Tạ Đường! Ý muội là gì?”

Ta mỉm cười, ôm Tiểu Cửu rời đi.

Chuyện của đám người bọn họ ta một chút cũng không muốn quản.

Ta chỉ muốn xem náo nhiệt mà thôi.

Thế nhưng nghĩ kỹ lại, vì xem náo nhiệt mà dây dưa với bọn họ thật sự không đáng.

Hình như thân thể ta khỏe hơn một chút.

Hình như có thể sống lâu hơn ta tưởng tượng một chút.

Giấy hòa ly có lẽ Vệ Tuân sẽ không đưa cho ta.

Nhưng ta đã sớm chuẩn bị sẵn hộ tịch và giấy thông hành.

Nhân lúc Vệ Tuân và Tạ Ân đại hôn rời khỏi đây, dẫn Tiểu Cửu đi ngắm nhìn thế giới bên ngoài.

Đó là lựa chọn tốt nhất.

Nhưng mà sự việc trên đời luôn không như ý muốn.

Ta đã cố gắng tránh mặt bọn họ.

Chuyện Vệ Tuân muốn cưới Tạ Ân nổi đình nổi đám, cả thành đều biết.

Thậm chí ngay cả hạ nhân trong Tướng phủ cũng đang cười nhạo ta.

Ta không để ý.

Của hồi môn của Tạ Ân lên đến mấy trăm rương, gấp đôi so với lúc ta xuất giá.

Nàng ta thường xuyên “vô tình” khoe khoang trước mặt ta.

Ta không để ý.

Ta thậm chí còn chuyển khỏi tiểu viện ban đầu, cố tình chọn một nơi hẻo lánh để ở.

Chỉ muốn yên tĩnh ở cùng Tiểu Cửu.

Sự việc xảy ra vào đêm trước ngày Vệ Tuân và Tạ Ân đại hôn.

Hôm đó, ta vẫn như thường lệ, chơi đùa với Tiểu Cửu ở trong sân cả buổi chiều.

Buổi tối, ta thu dọn một ít bạc, chuẩn bị ngày mai rời đi.

Sau đó ôm Tiểu Cửu đi ngủ.

Nửa đêm, ta còn mơ một giấc mơ.

Ta mơ thấy mình dẫn Tiểu Cửu rời khỏi Tướng phủ.

Ta không chết, nó lại đột nhiên biết nói chuyện.

Chúng ta vừa đi vừa cười đùa, vô cùng vui vẻ.

Ngay tại lúc giấc mơ sắp kết thúc, ta đột nhiên nghe thấy một tiếng mèo kêu thảm thiết.

Ta bừng tỉnh.

Tiểu Cửu không có ở bên cạnh ta.

Ta không thích hạ nhân trong Tướng phủ, cho nên ban đêm không có ai hầu hạ.

Nó thỉnh thoảng sẽ nhân lúc ta ngủ say, chạy ra ngoài, tha về mấy viên đá phát sáng vào ban đêm.

Như vậy khi ta thức dậy vào ban đêm sẽ không bị vấp ngã.

Ta cố gắng trấn tĩnh.

Nhưng tiếng kêu thảm thiết kia thật sự quá chói tai.

Giống hệt giọng của Tiểu Cửu.

Ta khoác áo choàng, vội vàng chạy ra ngoài, luống cuống tìm kiếm nó.

Tìm mãi tìm đến gần tiền viện…

Dưới ánh trăng, hai bóng người hình như nghe thấy tiếng bước chân, vội vàng bỏ chạy.

Ta chạy nhanh về phía trước.

Còn chưa đến chỗ hai người bọn họ, ta đã nhìn thấy Tiểu Cửu của ta.

Ta cứ tưởng sau khi phải chịu đựng cơn đau thắt n.g.ự.c dày vò bấy lâu nay trái tim ta đã sớm tê liệt.

Nhưng khi nhìn thấy Tiểu Cửu trái tim ta như bị vô số mũi tên nhọn đ.â.m vào.

Đầu óc choáng váng, đau đớn, như muốn nổ tung, cùng với trái tim tan vỡ thành từng mảnh.

Ta ôm đầu, ngồi xổm xuống trước mặt nó, không kiềm chế được mà hét lên.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8