Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Ta và Hoàng thượng cùng xuyên không
Chương 26

Cập nhật lúc: 2026-03-17 00:08:00 | Lượt xem: 2

Lúc ta nhìn thấy nó, chỉ cảm thấy tim ngừng đập: “Kẹo Bông? Là ngươi?”

Chú mèo trắng nhỏ bé cọ cọ tay ta, ta vạch lông trên đầu nó ra, quả nhiên có một chùm lông màu nâu rất nổi bật.

Chính là vì chùm lông nâu này, nên ta mới đặt tên cho nó là Kẹo Bông.

Ta kinh hỉ ôm Kẹo Bông lên: “Ngươi cũng xuyên không đến đây sao? Là ngươi đúng không?”

Đôi mắt màu vàng kim của nó nhìn chằm chằm ta, không chớp mắt.

“Ngươi là Kẹo Bông ở ven hồ Đại học B sao? Phải thì kêu một tiếng, không phải thì kêu hai tiếng.”

“Meo~”

“Hu hu hu thật sự là ngươi, sao ngươi cũng đến đây!”

Kẹo Bông là một chú mèo rất linh hoạt, quanh năm sống ở ven hồ trường ta. Buổi tối lúc ta từ thư viện về ký túc xá luôn đi ngang qua ổ của nó, thường xuyên mang đồ ăn cho nó. Kẹo Bông không thích ăn thức ăn cho mèo, chỉ thích ăn bánh nướng. Ta cũng cảm thấy kỳ lạ, nhưng nó chỉ ăn bánh nướng, ta liền mỗi ngày tiện đường mua một cái cho nó.

Lâu dần nó cũng nhớ ta, lúc ta không vui nó thường xuyên ở bên cạnh ta, yên lặng cuộn tròn bên chân ta.

Sau đó ta và bạn học cùng nhau đưa nó đi triệt sản, hình như nó rất tức giận, tức giận đến mức cả tuần không ăn bánh nướng ta mang đến, nửa tháng không để ý đến ta, một tháng không cho ta chạm vào nó.

Tề Mục đi tới từ xa: “Vừa nãy nói gì vậy? Ai cũng đến đây?”

Ta giơ Kẹo Bông lên: “Chú mèo ở ven hồ trường ta!”

Tề Mục sững người một lúc: “Là nó à.”

“Hả? Ngươi cũng quen nó?”

“Mỗi đêm mười giờ rưỡi nó sẽ ngậm nửa cái bánh nướng đến dưới lầu ký túc xá của ta đưa cho con mèo cái kia ăn.” Tề Mục đưa tay xoa đầu Kẹo Bông, “Mỗi tối ta đều gặp nó, còn thấy kỳ lạ một hồi, tại sao con mèo cái kia lại không ăn thức ăn cho mèo ta cho?”

“Tốt lắm, bánh nướng ta đưa cho ngươi lại bị ngươi lấy đi hẹn hò với người yêu nhỏ à!” Ta chọc chọc đầu nhỏ của Kẹo Bông, “Chờ đã, dưới lầu ký túc xá của ngươi?”

Tề Mục mỉm cười: “Quên nói với ngươi, ta học ở Đại học Z bên cạnh ngươi.”

Kẹo Bông cắn tà váy ta kéo ta đi ra ngoài.

“Ngươi muốn đi đâu vậy nhóc con,” ta và Tề Mục bất đắc dĩ đi theo nó vào sâu trong vườn, càng đi càng hẻo lánh.

“Cẩn thận.” Tề Mục đỡ lấy ta suýt chút nữa bị vấp ngã vì rễ cây đa.

“Meo.” Kẹo Bông dừng lại, kêu một tiếng với ta.

“Đây là nơi nào, tại sao lại dẫn ta đến đây?” Ta nắm lấy tay Tề Mục, “Cây cầu này! Giống hệt trường học của chúng ta!”

“Là cái mà bạn trai cũ của bạn thân ngươi muốn nhảy xuống đó sao?”

“Đúng vậy, là cái mà hắn ta không nhảy nhưng ta lại rơi xuống đó.”

Kẹo Bông lắc lắc đuôi, nhường đường cho ta.

Ta ngồi xổm xuống nhìn nó: “Chúng ta có thể về nhà từ đây, đúng không?”

Không biết phải diễn tả cảm giác này như thế nào.

Tóm lại chính là rất kỳ diệu, nhưng mà ta đã trở về.

(Về hiện đại nên đổi xưng hô nha mọi người ơi!)

Vừa mở mắt ra đã nhìn thấy cô bạn thân c.h.ế.t tiệt của ta đang bận rộn cấp cứu tim phổi cho ta, ta sặc ra mấy ngụm nước, ngồi dậy ho sặc sụa.

“Hu hu hu hu hu Giang Giang, cuối cùng cậu cũng tỉnh rồi, dọa c.h.ế.t mình rồi!”

Tôi ho đến mức thở không ra hơi: “Khụ khụ, đừng khóc nữa, chẳng phải, khụ, còn sống đây sao khụ khụ khụ khụ.”

Ngẩng đầu lên nhìn thấy Kẹo Bông, nó đang giằng co với bạn trai cũ của bạn thân tôi, trên người tên đàn ông cặn bã kia đã có thêm mấy vết cào.

“Đừng đánh nữa Kẹo Bông,” tôi vỗ ngực, “Bị bảo vệ bắt đi là không có bánh nướng ăn đâu.”

“Bạn học Giang, đây là túi xách của bạn sao? Nhớ kiểm tra xem đồ dùng cá nhân có bị hư hại gì không.”

Tôi đưa tay nhận lấy: “Ồ, cảm ơn, để mình xem.”

“Đặc biệt là điện thoại, xem có bị vào nước không.”

May mà điện thoại được đặt trong túi bên hông, dính một chút nước, nhưng vẫn có thể mở, thậm chí còn nhận được thông báo.

“chess muốn kết bạn với bạn.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8