Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Ta và Hoàng thượng cùng xuyên không
Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-17 00:07:36 | Lượt xem: 2

“Cái gì đây!”

Một cái lọ nhỏ bị ném tới trước mặt ta.

Ta mở ra ngửi ngửi, lại đổ một ít ra tay quan sát kỹ lưỡng.

Ta hắng giọng: “Thái hậu nương nương, nếu thần thiếp không nhận nhầm thì đây là bột thuốc phiện, là bột được xay từ vỏ quả thuốc phiện, bên trong có codeine, morphine…”

“Nói như vậy, ngươi thừa nhận rồi?”

Xin lỗi, bệnh nghề nghiệp tái phát.

Cứ tưởng đang thi cuối kỳ chứ.

Ta vội vàng đặt lọ thuốc xuống: “Bột thuốc phiện quả thực có thể khiến người ta nghiện, nhưng thứ này không phải của thần thiếp!”

Thái hậu hừ lạnh một tiếng: “Tìm được trong cung của ngươi, không phải của ngươi, chẳng lẽ là của ai gia?”

Cũng không phải là không có khả năng này.

Nhưng mà ta không dám cãi lời.

“Giang thị, sao ngươi không nói gì nữa?”

Ta thở dài, ra vẻ bất lực: “Thứ này quả thực không phải của thần thiếp, xin hỏi Thái hậu, cái lọ này tìm được ở đâu?”

Ngọc Trúc bên cạnh Thái hậu nói: “Dưới gối của người.”

Cũng đúng, bình thường sợ bị người khác phát hiện, cho nên chìa khóa phòng bếp nhỏ chỉ có một mình ta có.

Ta lấy chìa khóa từ trong túi ra: “Thái hậu nương nương, thần thiếp nói thật, chìa khóa phòng bếp nhỏ Chung Túy cung chỉ có một mình thần thiếp có, nếu thần thiếp muốn giấu thứ đồ bẩn thỉu này, tại sao không giấu trong phòng bếp mà lại để dưới gối? Chẳng lẽ nấu ăn còn phải chạy vào phòng ngủ lấy gia vị rồi băng qua cả cái sân vào phòng bếp bỏ vào món ăn sao?”

Câu cuối cùng ta không dám nói ra: Chẳng phải là ngu ngốc sao?

“Hơn nữa giường của thần thiếp ngày nào cũng có cung nữ dọn dẹp, để dưới gối chẳng phải là tự tìm đường c.h.ế.t sao?”

Thái hậu không tin ta lắm, quay đầu hỏi Ngọc Trúc: “Phòng bếp đã lục soát chưa?”

“Lục soát rồi, quả thật như Giang Vinh hoa đã nói, người khác đều không có chìa khóa, nô tỳ đã dẫn người phá cửa mới vào được.”

Nghe thấy chưa mọi người?

Bà ta phá cửa của ta đấy.

Phá cửa của ta đấy.

Cửa của ta bị phá rồi.

Cửa bị phá rồi.

Bị phá rồi.

Ta có thể kiên cường đến mức nào chứ hả?

“Đi điều tra xem, hôm nay có ai vào tẩm cung của Giang thị.” Thái hậu đặt chén trà xuống, đánh giá ta một lần nữa, “Vậy ngươi nói xem, tại sao tay nghề của ngươi lại tốt như vậy, khiến Hoàng thượng thích ăn đồ ăn ngươi nấu như vậy?”

Lại nữa rồi lại nữa rồi lại nữa rồi!

Sao cứ dây dưa mãi vấn đề này vậy?

Nhưng mà nếu ta nói món ăn ta nấu không ngon, chẳng phải lại quay về vấn đề ban đầu sao? Ví dụ như “Vậy Hoàng thượng thích ăn cơm ngươi nấu, chỉ có thể là vì ngươi bỏ thuốc rồi”.

Ta còn có thể nói gì đây?

“Hoàng thượng giá lâm—”

Mẹ kiếp! May là tên nhóc này đến rồi, nếu hắn không đến nữa, ta thật sự không chịu đựng nổi nữa, sẽ nói ra thân phận đầu bếp Ngự thiện phòng, học sinh ưu tú tốt nghiệp trường dạy nấu ăn Tân Phương Đông của hắn mất.

Lần đầu tiên cảm thấy giọng nói của An công công dễ nghe như vậy.

Lần đầu tiên mong hắn đuổi ta ra ngoài như vậy.

Lần đầu tiên cảm thấy Hoàng thượng đẹp trai như vậy.

Hắn giải thích với Thái hậu một hồi, ta không nghe rõ lắm, Thái hậu cũng không tin lắm.

“Như vậy đi,” Thái hậu nhìn ta một lần nữa, “Vừa hay các thái y đều ở đây, ngươi đi làm một món ăn, ai gia muốn xem xem tay nghề của ngươi tốt đến mức nào.”

…… Im lặng là dòng sông Cambridge của đêm nay*.

(*một cách chơi chữ dựa trên câu thơ nổi tiếng “Im lặng là đêm nay, dòng sông Cambridge” (The silence is tonight on the Cambridge water) trong bài thơ “The Waste Land” (Đất Hoang) của nhà thơ T.S. Eliot.

Tác giả sử dụng cách đảo ngược cấu trúc câu thơ gốc để tạo nên hiệu ứng hài hước và châm biếm. Trong bối cảnh này, Giang Thanh Yến đang đối mặt với tình huống “dở khóc dở cười” khi bị Thái Hậu yêu cầu nấu ăn, trong khi cô nàng lại không biết nấu nướng. Sự im lặng của cô lúc này là sự bất lực, bế tắc, khác hẳn với sự tĩnh lặng, suy tư trong bài thơ của T.S. Eliot.)

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8