Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Ta Xuyên Nhanh Cứu Vớt Kết Cục Bi Thảm Của Nữ Phụ
Chương 23

Cập nhật lúc: 2026-01-21 06:24:34 | Lượt xem: 3

Mấy ngày trôi qua, Thư Yến vì sợ Shira sẽ giở trò với David trong lúc hắn bất tỉnh, cô ngày đêm ở bên cạnh chăm sóc hắn không rời một bước.

Mặc dù cô không thích tên David này, nhưng hắn cũng xem như là bệnh nhân của cô, mà nếu như đã là bệnh nhân thì cô không bao giờ để cho bệnh nhân của mình xảy ra chuyện được, hơn nữa so với David, cô ghét cái tên suốt ngày tỏ ra âm hiểm như Shira hơn.

Không biết tác giả đã trải qua bao nhiêu thất tình lục đục mới tạo ra được một nam chính tâm tình vừa xấu xa vừa điên rồ như vậy.

Sau khi đã chắc chắn rằng David không bao lâu nữa sẽ sớm tỉnh lại, Thư Yến mới an tâm trở về phòng đánh một giấc, mấy ngày qua cô vì chăm sóc cho hắn mà gầy gò xanh xao hơn nhiều rồi.

Trong giấc mơ, cô nhìn thấy một cô gái nhỏ, tóc tai bù xù, khuôn mặt lắm lem, quần áo trên người bẩn thỉu rách rưới, tay đang cầm một chiếc bánh ngọt đi giữa trời đông lạnh giá, cô đơn, lạc lõng và ánh mắt lạnh lùng của những người qua đường khiến trái tim Thư Yến giống như bị bóp nghẹn.

Cô bừng tỉnh.

Chợt cảm giác như có ai đó đang quấn lấy eo cô, có một chút nặng nề đè lên người, cô ngồi phất dậy.

“Ngươi trèo lên giường ta làm cái gì!?”

David ngồi dậy, chỉnh lại tóc tai, bình thản trả lời cô:

“Nàng là hoàng phi của ta, ta trèo lên giường nàng là lẽ thường tình, có cần phải hốt hoảng như vậy không?”

Thư Yến đứng dậy, cáu gắt:

“Chẳng phải ta nói rồi sao, ta và ngươi không hề tồn tại tình yêu, mà nếu như đã không có tình yêu thì… Thì ngươi không được phép động vào người của ta.”

“Nếu nàng đã không yêu ta, thì sao lại giải độc cứu ta? Nếu nàng đã ghét ta như vậy thì không có lẽ nào lại cứu ta, có đúng không?”

Ta là đang cảm thấy hối hận vì cứu ngươi đây! “Ta cứu ngươi là vì hành hiệp trượng nghĩa thôi.”

Thư Yến nói một đằng, trong lòng lại nghĩ một nẽo, hành hiệp trượng nghĩa cái gì chứ? Cô là bị cái hệ thống chết tiệt kia ép buộc mới phải làm theo lời nó.

David nhăn mặt, đưa ra biểu cảm không hài lòng:

“Ta biết ngay mà, nàng không yêu ta vậy thì nàng yêu cái tên ban nãy nàng nói mớ khi đang ngủ có phải không?”

Thư Yến có chút sững sờ, chỉ vào mặt mình, lắp bắp:

“Ta… Ta nói mớ khi đang ngủ… Sao?”

David cau mày, nhìn thẳng vào mắt cô, hỏi:

“Phải, nàng gọi tên của một nam nhân nào đó, cái gì mà “Đường Chính Lâm, xin lỗi anh”, tên đó là ai? Tình nhân của nàng sao? Có biết qua lại với tên đàn ông khác sau lưng hoàng đế sẽ bị xử tội chết không?”

Thư Yến có chút bàng hoàng:

“Ta nói mớ như vậy thật sao? Mà cũng phải… Ngươi không biết Đường Chính Lâm, làm sao bịa đặt được chứ…”

David mặt mày xám xịt:

“Ý nàng là cái tên khốn đó thật sự tồn tại sao? Tên đó ở đâu, mau nói cho ta biết, ta phải đi chém chết hắn!”

Đường Chính Lâm, cho dù bây giờ có đi lên trời cũng không thể tìm thấy hắn…

“Cái tên đó bây giờ không còn tồn tại nữa, mà cho dù hắn có còn tồn tại đi chăng nữa cũng không liên quan đến…”

Thư Yến còn chưa nói xong thì đột nhiên David ôm chầm lấy nàng, hắn hít một hơi thở sâu, im lặng một lúc sau mới lên tiếng.

“Selina, cứ cho các mối quan hệ trước đó của nàng không liên quan đến ta, nhưng từ bây giờ trở đi, nàng không được thân mật với bất kì một nam nhân nào khác ngoại trừ ta, có biết không?”

David ôm chặt cô hơn, nói tiếp:

“Từ trước đến nay, ta chưa từng động lòng với bất kì nữ nhân nào, nhưng nàng là ngoại lệ, khoảnh khắc ta cận kề cái chết, ta cứ ngỡ nàng sẽ rời đi và bỏ rơi ta, nhưng nàng đã quay trở lại giải độc cho ta và chăm sóc ta những ngày qua, ta đã biết nàng chính là cô gái mà ta phải bảo vệ và yêu thương đến hết đời này.”

Thư Yến cảm thấy những lời nói của hắn quả thật rất cảm động, nhưng suy nghĩ của cô trước khi hắn cận kề cái chết lại rất cảm lạnh…

Phải, cô cứu hắn chỉ vì để hoàn thành nhiệm vụ mà hệ thống giao cho, nào ngờ hắn lại nghĩ rằng là cô thật sự tốt bụng muốn cứu hắn…

Thư Yến bị hắn ôm chặt đến sắp nghẹt thở mất rồi, bèn đẩy hắn ra, chìa tay trước mặt hắn:

“Ta cứu ngươi là có điều kiện.”

David nghe xong, tối sầm mặt:

“Nàng không thể nói dối được sao? Chẳng hạn cứu ta là vì yêu ta chẳng hạn.”

Thư Yến không trả lời.

David thở dài:

“Được rồi, nói điều kiện của nàng đi.”

“Ta muốn những nô lệ ở công trình, giảm thời gian làm việc của họ xuống và trả lương đúng như công sức mà họ đã bỏ ra.”

“Chỉ vậy thôi sao? Nàng dường như thật sự rất quan tâm đến những nô lệ ở đó.”

“…”

“Được, ta chấp thuận.”

Thư Yến không ngờ hắn lại đồng ý dễ dàng như vậy, mừng rỡ:

“Ngươi hứa rồi đó.”

“Nhưng ta cũng có một điều kiện.”

Biết ngay mà!!! Tên bạo quân này làm gì tốt được như vậy chứ!!!

“Kể từ ngày thành hôn của chúng ta đến giờ, chúng ta chưa ở cùng nhau lần nào nữa, ta đói…”

Thư Yến vội xua xua tay, chạy tít ra đằng xa:

“Đói thì xuống nhà bếp mà ăn, đừng có lại gần ta đồ biến tháiiii.”

“Cái gì? Nàng dám nói ai biến thái hả? Ta là hoàng đế đó!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8