Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tạm Biệt Anh Trai
Chương 04

Cập nhật lúc: 2026-03-17 04:03:45 | Lượt xem: 1

“Giai Giai, em không nghe điện thoại, làm anh sợ muốn chết!”

“Anh, xin lỗi anh, em chờ anh lâu quá nên ngủ quên mất.”

Ngải Giai đầy áy náy, giọng nói nghẹn ngào.

Anh trai tôi sợ nhất là Ngải Giai khóc, lập tức dịu giọng an ủi cô ta:

“Một ngày quan trọng như vậy, sao anh có thể quên được!”

Anh trai tôi như làm ảo thuật, từ trong túi áo lấy ra một hộp trang sức cũ kỹ:

“Giai Giai, sinh nhật vui vẻ!”

Tôi nhìn rõ món đồ trong hộp, lập tức phát điên giành lấy, nhưng tôi không thể ngăn anh trai lấy miếng ngọc ra đeo lên cổ Ngải Giai.

Đó rõ ràng là món quà sinh nhật mà mẹ đã mua cho tôi!

Tại sao lại đưa cho Ngải Giai?

Anh trai tôi nhớ mẹ, tôi nguyện ý để anh ấy giữ miếng ngọc để tưởng niệm, nhưng Ngải Giai là cái thứ gì chứ?

Ngải Giai biết rõ ý nghĩa của miếng ngọc này, cố từ chối nhưng tay vẫn vuốt ve miếng ngọc, nửa mừng nửa lo:

“Cảm ơn anh! Nhưng miếng ngọc này là quà sinh nhật dì để lại cho em gái Tư Văn, em không thể nhận được! Nếu lỡ Tư Văn trở về nhìn thấy…”

Nếu cô không muốn thì tháo ra đi chứ!

Cái kiểu giả tạo này của cô ta, tôi thật sự chịu không nổi!

Anh trai tôi lập tức không vui, ngắt lời cô ta:

“Đây là di vật của mẹ anh, liên quan đéo gì đến Giang Tư Văn chứ!”

Người anh trai nho nhã lịch sự của tôi, khi mắng tôi thật sự là làm mất thể diện!

Trong mắt Ngải Giai lóe lên một tia đắc ý, nhưng lại giả bộ quan tâm tôi:

“Anh, em gái Tư Văn của anh vẫn chưa chịu về nhà sao? Nhiều năm như vậy rồi, gần đây anh có liên lạc với em ấy không?”

Nhờ phước của cô, tôi mới có thể bay về nhà!

Nghĩ đến nỗi đau đớn của cực hình, tôi không kìm được muốn bóp c.h.ế.t Ngải Giai.

“Ngày vui vẻ như thế này, nhắc đến nó làm gì? Em cũng không sợ xui xẻo à!”

Anh trai tôi chưa bao giờ che giấu sự chán ghét đối với tôi, nhưng anh vẫn lấy điện thoại ra.

Đột nhiên Ngải Giai ôm ngực, cảm thấy rất khó chịu:

“Anh ơi, em… Em khó chịu quá!”

Vừa rồi còn đầy u ám vì tôi, anh trai lập tức cất điện thoại, thay bằng vẻ lo lắng gấp gáp:

“Giai Giai, chuyện gì vậy? Em thấy khó chịu ở đâu?”

“Anh ơi, n.g.ự.c em đau quá!”

“Em cảm giác như sắp c.h.ế.t vậy!”

Nghe thấy những lời này, anh lập tức bế Ngải Giai định đưa đến bệnh viện, nhưng Ngải Giai từ chối.

“Anh, đừng làm to chuyện, bệnh cũ thôi mà!”

Sự tức giận và áy náy hiện rõ trên mặt anh trai.

Anh giận dữ vì vụ tai nạn do tôi gây ra, cảm thấy có lỗi vì Ngải Giai bị liên lụy bởi tôi.

Chỉ có tôi mới biết, Ngải Giai không hề có di chứng!

Cô ta đang giả vờ thôi!

Nhưng anh trai lại rất tin cô ta, hoàn toàn tin tưởng.

Tôi vừa mong anh sớm phát hiện ra sự thật, lại vừa sợ anh phát hiện ra.

4

Ngày hôm sau, khi anh nhận cuộc gọi, anh vội vàng chuẩn bị bữa sáng cho Ngải Giai rồi rời đi. Ngải Giai lo lắng hỏi:

“Anh, vụ án c.h.ặ.t x.á.c đã có manh mối rồi sao?”

Anh không do dự gật đầu:

“Tên hung thủ rất ngông cuồng, đã gửi thư đe dọa đến.”

Ngải Giai kinh hãi kêu lên:

“Thật quá đáng sợ! Anh ra ngoài nhớ phải cẩn thận!”

“Giai Giai, em cũng vậy. Anh nghi ngờ hung thủ chính là kẻ đã g.i.ế.c ba anh năm xưa. Nếu em phát hiện điều gì bất thường, phải kêu cứu ngay!”

Ngải Giai nhìn điện thoại của anh trai, mặt tái mét, vội vàng gật đầu, rồi do dự nói:

“Anh, em nghĩ nên nói với Tư Văn, lỡ như kẻ đó điên rồ hại em ấy thì sao?”

“Không cần lo cho nó, nếu người ta muốn ra tay cũng sẽ nhắm vào anh em mình thôi, nó chỉ là kẻ vô dụng, không đáng để bọn họ bận tâm.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8