Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tạm Biệt Anh Trai
Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-03-17 04:03:50 | Lượt xem: 1

Tôi biết mình không còn đường sống nữa.

Tôi ngu mới để anh trai đến đây tìm chết!

Thấy tôi cứng đầu, người đàn ông tiêm một thứ gì đó vào trong cơ thể tôi.

“Cảnh sát Giang, chỉ cần cô lừa anh trai cô tới, tôi có thể chừa cho cô một con đường sống!”

Nhìn ống tiêm đó, tôi biết mình đã không còn đường sống.

Nhưng tôi cần phải gọi cuộc điện thoại này, có lẽ chị Hồng có thể chống đỡ đến khi cứu viện đến, có lẽ anh trai sẽ phát hiện được điều gì đó bất thường, sẽ có đề phòng.

8

Tôi làm theo lời gã, gọi điện cho anh trai.

Mặc dù anh ghét tôi, hận tôi, nhưng những năm qua, thỉnh thoảng tôi gọi điện thì anh vẫn nghe máy.

“Alô, lại gây chuyện nữa à?”

“Không, anh à, hôm nay là sinh nhật của em, anh có thể ở bên em không?”

Anh trai nghe như thể tôi đang kể chuyện cười, cười đến mức lồng n.g.ự.c rung lên:

“Giang Tư Văn, mày đang mơ à?”

“Mày không xứng đáng có sinh nhật!”

Tất nhiên, tôi biết mình không xứng đáng, từ khi mẹ mất, tôi chưa bao giờ tổ chức sinh nhật.

Tôi cố gắng quên đi hôm nay là sinh nhật của mình, nhưng tôi không thể quên rằng hôm nay cũng là ngày giỗ của mẹ và dì.

“Vậy anh có thể nói với em một câu sinh nhật vui vẻ không?”

Đầu dây bên kia không có ai trả lời tôi, nhưng lại vang lên tiếng của Ngải Giai:

“Anh ơi, anh xem bức tranh này, mô tả chi tiết quá!”

Dự đoán và xác nhận là hai chuyện khác nhau, khi tự mình nghe anh trai từ chối, tôi không buồn.

Nhưng anh có thể đi xem triển lãm tranh với Ngải Giai, mà không thể nói với tôi một câu sinh nhật vui vẻ sao?

Tôi sắp c.h.ế.t rồi, yêu cầu này không quá đáng chứ?

Đáng tiếc, với anh trai, mọi yêu cầu của tôi đều là rất quá đáng.

Ngay cả việc tôi thở cũng là sai.

Anh cúp máy, người đàn ông đối diện tôi nở nụ cười tàn nhẫn:

“Cảnh sát Giang, có vẻ như cô chỉ có thể cùng người chị em của mình xuống địa ngục rồi!”

“Cô nói xem, liệu ba mẹ cô có đang đợi cô dưới đó không?”

“Nếu tôi cắt cô ra thành nghìn mảnh, có lẽ họ sẽ không nhận ra cô đâu nhỉ?”

“Gia đình cô thật thú vị, ai cũng bướng bỉnh.”

“Nghe nói anh trai cô là một thiên tài, tôi muốn xem cậu ta thừa hưởng bao nhiêu tài năng phác thảo từ mẹ cô, nếu có thì tôi sẽ cho cả gia đình cô đoàn tụ.”

“Nếu không có thì cô chị họ tốt đẹp của cô cũng sẽ c.h.ế.t như vậy!”

“Ba mắc nợ, con cái trả, chỉ nghĩ đến thôi cũng thấy kích thích! Hay là cô thử đoán xem, anh trai cô giỏi hơn, hay thuốc của tôi mạnh hơn?”

Lúc này, toàn thân tôi bùng lên cơn oán hận vô tận, nhưng đáng tiếc tôi chỉ là con cá nằm trên thớt, bị gã mổ xẻ!

Đúng theo nghĩa đen, tôi là con cá trên thớt!

Rõ ràng là đau đến sắp ngất đi, nhưng ý thức vẫn tỉnh táo, dưới tác dụng của thuốc, cảm giác đau đớn bị khuếch đại lên vô cùng.

Tôi có thể cảm nhận rõ ràng cơn đau trên cơ thể.

Nỗi đau từng khắc vào da thịt, khiến linh hồn tôi lại run rẩy một lần nữa.

Anh trai lơ mơ trở về nhà.

Ngải Giai cả người bệnh hoạn, dường như thật sự đau buồn vì cái c.h.ế.t của tôi.

Anh trai về nhà, liếc mắt thì thấy ngay chiếc ngọc bội trên cổ Ngải Giai, anh do dự một chút, đưa tay ra phía cô ta:

“Giai Giai, trả lại ngọc bội của Tư Văn cho em ấy, anh sẽ mua cho em cái mới.”

Ngải Giai có chút ngỡ ngàng:

“Anh, không phải anh nói đây là quà sinh nhật tặng em sao?”

Anh trai nhìn Ngải Giai với vẻ khó tin:

“Đây vốn dĩ là quà sinh nhật của Tư Văn, là anh tự ý xử lý, giờ em ấy đã c.h.ế.t rồi, em đeo cũng không may mắn.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8