Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tam Khu Đệ Nhất Mỹ Nhân
Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-01-30 15:49:26 | Lượt xem: 3

Người kia đứng trước mặt ta do dự nửa ngày, mới đưa tay ra định vén khăn.

“Cô nương, tuy chúng ta là được thánh thượng ban hôn, nhưng trước đó chưa từng gặp mặt.”

“Ta và cô nương vốn không có tình cảm, cô nương hẳn cũng không bằng lòng, đêm nay ta sẽ không chạm vào…”

Lời hắn còn chưa dứt, khăn hỉ đã bị vén lên rồi.

Lộ ra gương mặt mỹ diễm tuyệt luân của ta, đẹp đến mức khiến người ta nghẹn lời.

Ta đã chuẩn bị tâm lý kỹ càng để ngẩng đầu nhìn hắn, lại phát hiện Cố Tứ Tân ngoài việc có nước da hơi ngăm, thì ngũ quan lại tuấn tú bất ngờ.

Chỉ là nhìn kỹ, sao có vẻ ngơ ngác?

Thôi kệ, mỹ mạo tuyệt thế của ta, nhìn ngẩn người cũng là chuyện thường tình.

Nhưng mà lúc nãy hắn vén khăn, lẩm bẩm cái gì ấy nhỉ?

“Ngươi vừa mới nói gì đó?”

Thế nhưng nam nhân kia mặt đỏ bừng, ấp a ấp úng, hồi lâu mới nghẹn ra một câu:

“Nương, nương tử… giờ không còn sớm nữa…”

Ta hiểu rồi, động phòng hoa chúc phải không.

Ban đầu còn đang tính nếu hắn xấu quá thì ta phải làm sao mở lòng.

Ai ngờ lại đẹp trai ra phết, tuy so với ta vẫn còn thua xa.

Nhưng thôi được rồi, bản cô nương là người rộng lượng.

Vậy nên ta kéo lấy Cố Tứ Tân, thẳng tay lôi hắn lên giường.

Đừng nói chứ, người xuất thân chinh chiến nơi sa trường đúng là khác biệt thật.

Cơ ngực, cơ bụng, cơ tay

mỗi thứ đều săn chắc cả đấy.

Ba,

Cố Tứ Tân tuy đã hồi kinh, nhưng không thể lưu lại kinh thành lâu, việc nơi biên ải còn nhiều, cần hắn về trấn an lòng dân.

Vừa mới thành thân chưa được mấy ngày đã phải thu dọn lên đường quay về biên cương.

Ta – vị tân nương này – tất nhiên cũng phải đi theo.

Cũng tạm được, nơi đó từng là chỗ phụ thân ta nhậm chức.

Ta quen thuộc lắm,

phải nói là như cá gặp nước.

Huống chi phong tục nơi biên ải lại thuần phác cởi mở, chưa nói đến chuyện khác, các vị công tử mang phong thái dị vực kia đúng là nhiều không đếm xuể.

Ai nấy đều lòng dạ rộng rãi, đâu có giống kinh thành đầy rẫy phép tắc như thế.

Những ngày tháng vui vẻ đang ngoắc tay vẫy gọi ta.

Chỉ là Cố Tứ Tân mỗi khi đối mặt với ta lại có chút áy náy.

“Xin lỗi nương tử, để nàng phải theo ta chịu khổ rồi.”

Không khổ, không khổ (#^.^#)

Ta ở đó chơi còn vui hơn ở kinh thành ấy chứ.

Hề hề hề ()

Từ kinh thành đến biên ải đường sá xa xôi, e là cũng bởi năm ấy sống ở kinh thành đã quen sung sướng, cùng là xe ngựa xóc nảy, lúc đi đến kinh thành ta còn sinh long hoạt hổ.

Lần này từ kinh thành trở lại biên ải, lại bị xóc nảy đến mức sinh bệnh.

Cố Tứ Tân vừa thấy ta lâm bệnh liền lo lắng không thôi, vừa đến biên ải đã lập tức sắp xếp y sư cho ta, muốn chăm sóc ta chu toàn.

Không ngờ bệnh này lại kéo dài tới nửa tháng.

Lại đúng lúc Hung Nô bên ngoài biên cảnh sau đại bại vẫn ôm lòng không phục, lại phái người đến thăm dò, Cố Tứ Tân đành phải lĩnh binh ra trận, trấn áp ý đồ của bọn man di.

Dù hắn có thể phái người đi, nhưng dù sao hắn vẫn là trụ cột nơi biên ải này, chỉ có hắn tự thân xuất chiến mới khiến bá tánh vừa trải qua chiến loạn yên lòng.

Trước lúc lên đường, hắn đứng bên giường ta, do dự không nỡ rời đi, cuối cùng chỉ siết tay ta một cái.

“Khổ cho nàng rồi, đợi ta trở về, nhất định tìm cho nàng danh y giỏi nhất.”

Trận này đánh cũng không lâu, phía Hung Nô chỉ là thăm dò, Cố Tứ Tân suất quân đánh một trận đã khiến bọn chúng dập tắt ý đồ manh động.

Dạo gần đây thân thể ta cũng khá hơn, nghe tin Cố Tứ Tân sắp hồi phủ, ta đặc biệt sửa soạn một phen ra tận cửa nghênh đón.

Từ xa đã thấy thân hình cao lớn của hắn trên lưng ngựa.

Cố Tứ Tân vừa thấy ta đứng ở cửa, trên khuôn mặt tuấn tú lập tức hiện lên ý cười, hắn xuống ngựa, vài bước đã bước tới trước mặt ta.

Ôm ta trọn vào lòng, bàn tay rộng lớn mang theo khí nóng ấm áp đỡ lấy lưng ta.

“Nương tử!”

Lực đạo mạnh đến mức ta nhất thời không nhúc nhích được, chỉ có thể vỗ nhẹ lưng hắn, ra hiệu hắn đang ở ngoài phủ, chớ có cử chỉ lộ liễu quá đà.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8