Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tân nương xung hỉ của tướng quân
Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-03-14 03:18:46 | Lượt xem: 2

Rất nhiều người đồng cảm cho ta, cảm thấy ta gả cho một kẻ liệt giường lại bệnh nặng là thiệt thòi uỷ khuất, kỳ thật ta cảm thấy, gả cho Tống Nghi Đình cũng rất tốt.

Tống Nghi Đình vốn tính tình đã không tốt, trước khi sinh bệnh đã không dễ chọc rồi, bây giờ bệnh nặng càng không dễ nói chuyện. Bởi vì tính hắn khó chiều, người trong phủ lúc nào cũng tránh Đông viện. Mà ta cũng bởi vì chuyện này miễn đi không ít trói buộc, không riêng việc đi lại chào hỏi, còn có thể đi theo Tống Tống Nghi Đình ngủ nướng thoả thích, tự tại chẳng khác gì lúc còn ở nhà.

Huống hồ bởi vì xung hỉ xong, thâ thể của Tống Nghi Đình đúng thật là thật tốt hơn nhiều, vợ chồng lão tướng quân đối xử với ta càng thêm trìu mến, cuộc sống cũng trở nên mười phần thoải mái.

Trời thu mát mẻ, Tống Nghi Đình hiếm khi không tái phát bệnh cũ như mọi khi, thời điểm thái y đến xem mạch, nói thẳng rằng thân thể khởi sắc không ít, nếu tiếp tục như vậy có thể khôi phục rất nhanh.

Toàn phủ thượng trên dưới rất vui mừng, vào lúc Trung thu còn đặc biệt tổ chức tiệc cua, cũng mời rất nhiều đồng tộc gia quyến tới làm khách.

Tống Nghi Đình không có đi, hắn vẫn như cũ ở trong phòng mà buồn bực.

Ta ăn chút rau cỏ, rồi chạy về Đông viện.

Ta cho là hắn đang ngủ, đẩy cửa trở ra, hiếm thấy hắn đang chăm chú đọc sách dưới ánh đèn.

Nghe được bước chân ta vào cửa, đầu hắn cũng không ngẩng lên mà hỏi: “Gia yến như thế nào?”

Ngày mùa thu đêm lạnh, ta tham lam chút chăn ấm áp của Tống Nghi Đình, cởi giày ra chui ngay vào, mỉm cười nói: “Vô cùng náo nhiệt. Mẫu thân nói, chờ ngươi sang năm tốt hơn, lại tổ chức thêm một làn ữa.”

Tống Nghi Đình lật sách: “Không đi.”

“Vì cái gì không đi ?”

“Nhàm chán. Chỉ là vài chuyện vặt trong nhà.”

Ta gật đầu: “Phải, tất cả đều là chuyện nhà. Nhưng mà cũng không nhàm chán lắm, cũng có chút thú vị.”

Ta nói cho hắn vài lời đồn hay ho ta nghe được trong buổi tiệc: “Vài ngày trước bà con xa Vương di nương đưa một nữ nhân họ hàng xa đến, muốn bò vào phòng Tam đệ, kết quả bị tam đệ muội cho đuổi ra ngoài. Vương di nương thật là không có mặt mũi.”

Ánh mắt Tống Nghi Đình không dời khỏi trang sách, không biết hắn có nghe ta nói hay không. Ta coi như là tự nói với bản thân: “Vừa rồi ta trong bữa tiệc hỏi tam đệ muội ( em dâu ba), tại sao không nghĩ thu làm thiếp, hay làm nữ hầu cũng được, làm gì đuổi người ta đi. Tam đệ muội nói, nếu nàng ấy không đuổi đi, vậy thì mai kia, cứ đưa nữ nhân đên Đông viện là được thu nhận, liền thành thiếp của ngươi đấy.”

“Còn có, nghe nói Tứ đệ Tết Trùng Dương muốn về kinh, mẫu thân còn đang thu xếp ……”

Ta chống cằm nói hồi lâu, phát hiện Tống Nghi Đình không lật sách nữa, cũng không nói không rằng.

Ta tò mò ngẩng đầu.

Dưới ánh nến, Tống Nghi Đình yên lặng nhìn ta, ánh mắt như nước.

Nha hoàn bưng thuốc vào cửa, xem phu thê chúng ta hai mặt nhìn nhau, hàm súc nói: “Nhị gia, Nhị nãi nãi, thuốc tới rồi đây ạ.”

Tống Nghi Đình trả lời: “Để chỗ ấy đi.”

Nha hoàn lúc ra cửa, hắn lại căn dặn: “Đóng kỹ cửa lại.”

Trong phòng yên tĩnh đến tiếng mức kim rơi cũng có thể nghe được, chỉ có mùi thuốc tỏa khắp.

“Nếu nạp người ta làm thiếp cho ta, nàng có tiếp nhận không, hay là giống Tam đệ muội ở nội viện, đuổi người ta đi?”

“Có tiếp hay không nạp không phải phu quân nói mới tính sao?”

“Ta quyết định à?” Tống Nghi Đình khép sách lại, rất hợp tác cùng ta trò chuyện, “Nếu như mỹ mạo xinh đẹp, ta cảm thấy tiếp nhận cũng được.”

“A?”

Câu trả lời này làm ra vô cùng ngạc nhiên. Lúc trước, khi ta còn chưa gả cho Tống Nghi Đình, ta liền nghe nói hắn là kiểu hoàn toàn không màng nữ sắc, gả tới mấy tháng cũng thấy rằng, cho dù ngẫu nhiên ở tại trên giường của hắn, hắn cũng cẩn tuân lời dặn của đại phu, nửa phần tà tâm với ta cũng không có.

“Dạng này thì ……” Ta hậm hực, nói không mất mát là giả. Vốn tưởng rằng tướng công mình như vậy bản thân cũng bớt lo trong lòng, không nghĩ tới nam nhân thiên hạ này ai cũng như nhau, chưa ăn hết trong bát đã nhìn vào trong nồi, đứng núi này trông núi nọ.

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, ta tuổi tác nhỏ, Nhưng Tống Nghi Đình tuổi lại không nhỏ. Cho dù hắn bị liệt, cũng là nam tử trưởng thành. Người như hắn ở bên ngoài, sớm đã thê thiếp thành đàn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8