Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tàng kiều
6

Cập nhật lúc: 2026-03-14 03:20:47 | Lượt xem: 2

Lúc ta tới khách điếm, Tống Quân Từ đã đứng ở cửa, ôn tồn cầu xin nàng ta mở cửa.

“Bệ hạ, không bằng để cho thần nữ thử xem sao.”

Ta dịu dàng mở miệng, trong ánh mắt có vẻ chần chờ của Tống Quân Từ, đưa tay nhẹ nhàng gõ cửa phòng.

“Thần phi nương nương, thần nữ có thể đi vào không?”

Nghe được giọng nói của ta, Hứa Thục Nguyệt vốn còn đang ầm ĩ bỗng nhiên mở cửa phòng, túm lấy cánh tay của ta, kéo ta vào phòng.

Sau đó lại nhanh tay lẹ mắt đóng cửa phòng lại, không cho Tống Quân Từ tiến vào.

Nàng ngồi trên ghế đẩu với nụ cười chiến thắng trên khuôn mặt.

“Ta đã sớm nói với ngươi, Tống Quân Từ tuy rằng thân là hoàng đế, nhưng hắn yêu ta. Ngươi xem, đây không phải là vì ta mà đuổi tới Giang Nam sao?”

Ta yên lặng nhìn thoáng qua cửa phòng đóng chặt, rốt cuộc vẫn nên cẩn thận một chút, cố ý đè thấp âm lượng.

“Nếu thật lòng yêu ngươi, sao lại mang ta đến đây?” Dứt lời, ta kéo môi cười khẽ.

“Dọc đường đi, ngày ngày hắn cũng để ta hầu hạ, cũng không nhớ rõ lời hứa hẹn với ngươi.”

Có đôi khi dục vọng thắng bại của nữ tử chính là kỳ quái như vậy. Rõ ràng hận muốn c..hết, lại hết lần này tới lần khác còn muốn rối rắm vì chuyện nhỏ này, yêu tới yêu lui, chỉ vì muốn biểu lộ mình là người không giống người thường nhất.

Hứa Thục Nguyệt nghe được lời của ta, nụ cười trên mặt duy trì không được nữa. Nàng ta đưa tay chỉ trích ta: “Hắn chẳng qua chỉ coi ngươi là một công cụ, là công cụ thả lỏng tâm tình khi ta không ở đây mà thôi. Tạ Uyển Ngưng, như vậy ta sẽ cho ngươi nhìn một chút, thật sự đối mặt với vấn đề giang sơn và mỹ nhân, hắn sẽ chọn ai!”

“Được, nếu hắn thật sự chọn ngươi, ta đây tự nhiên bội phục sát đất.”

Sau khi nói xong lời này, ta liền xoay người ra khỏi phòng. Tống Quân Từ muốn đi vào, nhưng Hứa Thục Nguyệt trong lòng còn tức giận, thế nào cũng không chịu để cho hắn đi vào.”

Cuối cùng, Hứa Thục Nguyệt vào lúc nửa đêm lại một lần nữa lén trốn đi. Lần này, hướng nàng ta đi, là một con đường nhỏ hồi kinh quanh co khác, đầy nguy hiểm với nhiều thổ phỉ lui tới.

8

Nàng vừa biến mất, Tống Quân Từ liền vội vàng mang theo ta tiếp tục đi tìm.

Căn cứ manh mối ám vệ lưu lại, lúc này Tống Quân Từ ngày đêm đuổi theo, e sợ lại làm mất lòng ý trung nhân.

Nhưng đợi đến khi gặp lại Hứa Thục Nguyệt…

“Nếu muốn mỹ nhân này bình an vô sự, hãy dùng lương thực cả huyện này để đổi.”

Trước mắt thổ phỉ, gác đao trên cổ Hứa Thục Nguyệt, nói chuyện càn rỡ, như là đã biết thân phận người trước mắt, bởi vậy khẩu khí thật lớn.

“Muốn lương thực cả huyện, ngươi nằm mơ!” Tống Quân Từ không chút nghĩ ngợi liền phản bác.

Hứa Thục Nguyệt bị bắt cóc, sau khi nghe hắn nói như thế, liền nhịn không được hét lên: “Chẳng lẽ trong cảm nhận của ngươi, ta còn không bằng lương thực một huyện sao?”

Nghe ý trung nhân chất vấn, sắc mặt Tống Quân Từ trở nên rất khó coi, vẻ do dự rối rắm trong mắt khó kiềm lại.

Ta đứng ở bên cạnh hắn, cố ý thêm chút lửa.

“Lương thực của cả huyện này liên quan đến kế sinh nhai của dân chúng. Bệ hạ cần phải cẩn thận lựa chọn.”

Ta vừa mở miệng, trong mắt Hứa Thục Nguyệt liền phát ra lửa giận mãnh liệt. Nàng ta không quên những lời nói lúc trước ở trước mặt ta, ý thức được lúc này là cơ hội tốt nhất để nàng ta có thể ở trước mặt ta chứng minh Tống Quân từ yêu giang sơn, nhưng càng yêu nàng ta hơn.

“Tống Quân Từ, ngươi đã từng nói qua, nguyện ý vì ta bỏ trống hậu cung, cũng nguyện ý vì ta bỏ qua tất cả, hôm nay chửng qua chỉ muốn ngươi bỏ qua bách tính của một huyện, chẳng lẽ ngươi cũng làm không được sao, nếu như ngươi không yêu ta, vậy chi bằng nhìn ta c..hết đi, cũng đỡ cho ta thương tâm!”

Hứa Thục Nguyệt cố ý mở miệng kích thích hắn, hơn nữa sơn phỉ bên cạnh lại không ngừng thúc giục.

Đến cuối cùng, người đàn ông đường đường là quân vương thật sự đồng ý dùng lương thực một huyện đến trao đổi người yêu của hắn.

“Được, trẫm đồng ý đem lương thực cho ngươi, nhưng ngươi phải giao Nguyệt nhi không bị tổn thương gì cho trẫm, nếu không trẫm nhất định phái đại quân một lưới bắt hết các ngươi, toàn bộ đều xử cực hình!”

Giờ phút này Huyện lệnh đứng ở bên cạnh, phía sau còn có vô số dân chúng cũng nhìn thấy cảnh này, nghe được quân vương, vì nữ nhân mà buông bỏ bọn họ, trong mắt mỗi người bọn họ đều xuất hiện phẫn nộ.

Lòng dân… Đoạn đường từ nay Tống Quân Từ đi, đại khái là không còn lại gì.

9

Giao hẹn sau năm ngày dùng lương thực đổi người.

Quãng thời gian năm ngày, cũng đủ để dùng bồ câu đưa thư về kinh thành, để cho người trong kinh thành kia đưa quân đội lặng lẽ chạy tới.

Cho nên vào ngày giao hẹn đó, cho dù bách tính trong thành và huyện lệnh cầu khẩn như thế nào, Tống Quân Từ vẫn là lựa chọn đưa lương thực ra ngoài, thậm chí còn nói như đinh đóng cột: “Nguyệt nhi là người trong lòng trẫm, là bảo vật vô giá. Đừng nói là lương thực của một huyện, là một quận hay toàn bộ hoàng thành, cũng không bằng một nụ cười của nàng!”

Thời gian hắn lên ngôi chưa đủ dài, hắn không biết rằng một khi mất đi lòng dân thì sẽ không có khả năng ngồi an ổn trên ngai vàng.

Dân chúng trong thành nhìn cảnh lương thực được giao ra, ánh mắt mỗi người đều lộ ra vẻ tuyệt vọng.

“Chúng ta và những người này lại không có quan hệ, dựa vào cái gì lại lấy lương thực chúng ta vất vả trồng ra được đi đổi tính mạng của nàng ta!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8