Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tẩy Hồn Cốt [Series Thương Nhân Cõi Âm]
Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-03-14 03:21:36 | Lượt xem: 4

Nói xong, tôi bay về phía trước.

Người đàn ông mặc áo choàng đen nhận ra tôi, liền quát lớn!

Hắn nhẹ nhàng vung tay áo, một cơn gió mạnh đột nhiên nổi lên.

“Ai dám lộng hành!”

Tôi nhanh nhẹn tránh những mảnh đá bị gió cuốn lên.

“Bà của mày đây!!”

Người đàn ông mặc áo choàng đen giận dữ, bước nhanh về phía tôi.

Tôi nhếch môi cười nhạt, quay người đá hắn bay ra ngoài.

Lúc này, Hà Uyển đã hoàn toàn mất đi ý thức.

Tôi nhíu mày, lấy hộp chứa ma ra, thu cô vào trong.

Lưu Cường đã sợ đến ngớ ngẩn, hắn vừa lăn vừa bò trốn vào trong góc.

Nhìn hắn, tôi lập tức nhớ lại gương mặt “không thể nhìn nổi” của Tiểu Hoa.

Lưu Cường vì muốn tăng thêm oán khí cho phong hồn cốt nên đã tàn nhẫn hành hạ rồi g.i.ế.c vợ mình.

Hắn lợi dụng tình yêu của Tiểu Hoa để hại hết cô gái này đến cô gái khác.

Nhưng hắn không biết, thành cũng vì yêu, bại cũng vì yêu.

Chiếc điện thoại Hà Uyển dùng để liên lạc với bên ngoài là món quà cưới Lưu Cường tặng Tiểu Hoa.

Chiếc điện thoại cũ vài trăm đồng, không đắt, lag kinh khủng, nhưng đối với Tiểu Hoa, đó là thứ không gì sánh được.

Sau này, Lưu Cường bạo hành gia đình, điện thoại bị đập hỏng, Tiểu Hoa dành dụm tiền sửa lại, sợ hắn lại đập hỏng nên cô luôn giấu đi, cho đến khi hắn tặng điện thoại mới trước mặt cả làng.

Chiếc điện thoại cũ đó, cùng với ký ức về những lần hắn bạo hành, đã biến mất khỏi tâm trí cô.

“Mày… mày muốn làm gì?”

Thấy tôi không ngừng tiến gần, Lưu Cường hoảng sợ.

Giọng hắn run rẩy, bắt đầu cầu xin không ngừng, chưa kịp nói xong đã tè ra quần.

Tôi cười khẩy, không nói thêm, đưa tay lên, chiếc bình chứa Tiểu Hoa xuất hiện trong tay tôi.

Lưu Cường trừng mắt, sợ hãi tột cùng.

Tôi bóp nát chiếc bình, Tiểu Hoa lơ lửng trên không trung với vẻ mặt ngơ ngác.

“Này… tôi thật sự ra ngoài rồi sao?”

Giọng cô tràn đầy niềm vui, rồi nhìn thấy Lưu Cường đang nằm rũ dưới đất.

Tiểu Hoa bật cười điên dại.

Tôi quay người bước ra khỏi nhà, ngay khi đóng cửa, tôi nghe thấy Lưu Cường nói:

“Tiểu Hoa, chúng ta vợ chồng một thời gian, em tha cho anh đi! Sau này anh nhất định sẽ đối xử tốt với em, anh thật sự yêu em mà! Anh bị ép thôi!”

“Á!!”

14

Nghe tiếng hét thảm thiết vọng ra từ trong nhà, tôi cảm thấy rất vui.

Ngẩng đầu lên, tôi thấy người đàn ông mặc áo choàng đen đứng cách đó không xa, đang… cãi nhau với Tống Thư?

“Mày là cái thá gì! Còn không bằng Lưu Cường nữa! Còn muốn hút m.á.u bà hả! Bà tát cho vỡ mồm bây giờ!”

Tống Thư chống hông hét lớn, trông rất dữ dằn.

Người đàn ông mặc áo choàng đen tức giận không ít, liên tục phóng ra mấy làn khói đen, nhưng mỗi lần gần đến Tống Thư thì đều tự nhiên tan biến.

Khi tôi đang thắc mắc thì chợt nhớ lại luồng âm khí tôi đưa vào cơ thể Tống Thư khi lên núi.

“Ta là tà thần cuối cùng trên thế gian! Ngươi dám lộng hành như vậy sao!”

“Phì haha, ngươi sao? Còn là tà thần à? Ta thấy ngươi giống như đang chụp ảnh cosplay hơn đấy!”

Thấy người đàn ông mặc áo choàng đen không làm gì được mình, lời nói của Tống Thư càng thêm sắc bén.

Tôi vô cùng thích thú xem vở kịch trước mặt.

Người đàn ông mặc áo choàng đen không nói sai, hắn thực sự là tà thần cuối cùng trên thế gian. 

Cũng là di vật duy nhất của tổ tiên tà thần.

Khi nghe Hà Uyển kể về phong hồn cốt dưới chân núi, tôi đã rất thắc mắc.

Nếu ai cũng có thể tạo ra phong hồn cốt, thì tam giới chắc chắn sẽ đại loạn.

Cho đến khi tôi nhìn thấy người đàn ông mặc áo choàng đen, sự thật mới dần dần sáng tỏ.

Phong hồn cốt biến mất cùng tổ tiên tà thần do có linh trí.

Tà thần diệt vong, nó rơi xuống nhân gian và ngủ yên.

Ba năm trước, phong hồn cốt thức tỉnh, nảy sinh ý tưởng thành thần.

Nhưng nó không đủ khả năng, cũng không đủ sức hại người để lấy oán khí, vì vậy nó tìm đến Lưu Cường làm trung gian để lấy nguồn oán khí đều đặn.

Hà Uyển chính là bước cuối cùng để nó thành thần.

Chỉ cần thu thập đủ oan hồn của một trăm người phụ nữ sinh vào ngày âm, nó có thể bước vào cảnh giới tà thần.

Nhưng tiếc là, Tiểu Hoa đã được tôi cứu ra, phong hồn cốt cũng mất đi tác dụng.

Con đường thành thần của người đàn ông mặc áo choàng đen chấm dứt tại đây.

Nghĩ đến đây, hắn tức giận nói:

“Ngươi! Nếu không phải vì các ngươi phá rối, ta đã sớm giải phong ấn trong cơ thể, trở thành bá chủ nhân gian rồi! Nếu ngươi đã không biết điều như vậy, ta sẽ cho ngươi nếm thử nỗi đau đốt hồn!”

Lời vừa dứt, trời đang nắng bỗng vang lên một tiếng sét, người đàn ông mặc áo choàng đen vội vã lùi lại, miệng không ngừng niệm: “Tà hỏa đốt hồn!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8