Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tế Thê
Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-03-17 00:09:59 | Lượt xem: 1

Buổi phát sóng trực tiếp đột ngột bị cắt.

Giang Nguyên lặng lẽ xuất hiện ở phía sau tôi, giựt lấy điện thoại của tôi rồi tắt máy:

“Đừng tùy tiện đọc những điều mê tín này, sẽ ảnh hưởng đến hình ảnh của em.”

Tôi ngoan ngoãn gật đầu.

Sau khi kết hôn với Giang Nguyên, anh ấy đã dừng mọi hoạt động của tôi với lý do bảo vệ hình ảnh của phu nhân Giang gia.

Nhiệm vụ hàng ngày của tôi là ngủ đến trưa rồi dậy, buổi chiều đi thẩm mỹ viện hoặc uống trà chiều với các tiểu thư nhà giàu, buổi tối chăm sóc Giang Nguyên.

Tôi cũng sẽ đến nhà phúc lợi do Giang gia tài trợ để chụp ảnh và quảng bá cho hình ảnh của Giang gia.

Thấy tôi ngoan ngoãn, Giang Nguyên mỉm cười đeo chiếc vòng ngọc vào tay tôi.

Ngọc tuy có màu xanh nhưng lại có những đốm màu rất đục.

Không biết tại sao, lúc chiếc vòng được đeo vào tay, tôi đã rùng mình.

Giống như có ai đó đang nhìn chằm chằm vào tôi một cách rất mạnh mẽ.

“Mẹ tặng cho em đấy. Em đeo lên đẹp lắm.”

“Chiều mai anh việc muốn cùng Lý gia thương lượng, em có thể cùng vợ của anh ta đi spa một chút.”

Bà Lý là một phụ nữ trung niên khá giả, chồng bà chuyên thầu về ngọc bích ở Myanmar, nhưng mọi người trong ngành đều biết rằng chính bà Lý mới là người có con mắt tinh tường.

Những người khác đang đặt cược vận may vào những viên đá thô để tìm ngọc, nhưng bà Lý có thể nhìn thấy ngọc ngay từ ánh mắt đầu tiên.

Bà Lý không hiểu các chuyên gia làm thế nào để xác định đồ cổ, nhưng chỉ nhìn thoáng qua bà có thể biết đồ cổ đó có phải là đồ thật hay không và trong đá có ngọc tốt hay không.

Trong dân gian, đây được gọi là Vọng Khí.

Tôi ngượng ngùng khi Giang Nguyên giới thiệu tôi với bà Lý.

Lần đầu tiên đến thăm bà ấy, tôi nhìn thấy những khối xếp hình và búp bê trong phòng khách nên nghĩ rằng bà aya có một đứa con.

Lần thứ hai hẹn chơi bài, tôi mua vài món đồ chơi nhưng người hàng xóm có lòng nhắc nhở rằng bà Lý không có con nên tặng đồ chơi này sẽ mang lại điều xui xẻo.

Cũng may Lý phu nhân không để ý mà nhiệt tình tiếp nhận, bà ngượng ngùng nói rằng chính vì lúc nhỏ còn có tính cách trẻ con, hoàn cảnh nghèo khó nên ở tuổi này bà vẫn thích những thứ dành cho trẻ con.

Các tiểu thư giàu có trong ngành đểu kéo đến tìm bà, nhưng bà chỉ thích tôi, nói tôi lúc nhỏ rất giống bà. Vì bà không có con cái, nên nếu không phải cái tên Giang Nguyên này cướp tôi đi thì liền nhận tôi là con nuôi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8