Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tên Ta Sẽ Được Ghi Vào Sử Sách
Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-03-09 11:47:59 | Lượt xem: 3

Thế nào là hèn hạ?

Tát đại nhân sửng sốt, lập tức phất tay áo : “Kẻ hèn hạ thì hèn hạ, kẻ tự ti thì hèn hạ.”

Ông lời hùng hồn, chằm chằm : “Nữ tử xuất hèn mọn, dùng sắc để leo lên đỉnh cao nhưng tự đắc, coi ai gì thì là hèn hạ.”

Nếu hai câu là khái quát thì câu cuối cùng chính là chỉ đích danh .

Cả điện trăm quan sắc mặt khác , im lặng đó.

Thánh thượng ho một tiếng, sắc mặt u ám nhưng hôm nay với ngài cần giúp .

Nếu ngay cả chuyện nhỏ cũng giải quyết thì cũng xứng ở trong cung, tiếp tục giúp xử lý việc thiên hạ.

Ta từ từ ngẩng đầu, khắp mặt, cuối cùng ánh mắt dừng Tát đại nhân.

“Hai câu thì tệ, cá nhân đồng ý.” Ta . “ câu cuối cùng , Tát đại nhân rõ lắm, cần phân tích để hiểu.”

Tát đại nhân lộ vẻ khinh thường.

“Trước tiên bốn chữ đầu, xuất hèn mọn.” Ta các quan viên mặt với vẻ ghen tị.

“Những quan viên lâm triều đều là nhân tài, chắc hẳn xuất đều cao quý?”

Lời dứt, trong điện vang lên một tiếng động nhỏ.

Ta chỉ Tát đại nhân: “Phụ của Tát đại nhân quan cao nhất là huyện thừa lục phẩm, là hậu duệ của quan , hèn mọn.”

Tát đại nhân ưỡn thẳng lưng.

“Đậu đại nhân trưởng hiện là tiết độ sứ, nắm quyền một phương, đương nhiên cũng hèn mọn.”

Đậu đại nhân đắc ý vuốt râu dài.

Ta đột nhiên chuyển lời: “ nhớ, các sĩ tử nghèo khó lấy hai các ngài hình mẫu? Con nuôi nhà nghèo nên giống như họ Đậu?”

“Ngươi, ngươi đừng bậy, trưởng giống ngươi.” Đậu đại nhân .

“Khác thế nào?”

Ông sửng sốt, mặt đỏ bừng, như quả cà tím héo úa.

Bởi vì chính ông , bọn họ là vô danh vô họ, là ăn trộm đậu ban đêm đánh gần c h ế t, vốn tưởng rằng sắp c h ế t , mới lấy họ “Đậu” để quỷ họ.

Sau đó c h ế t, liền đổi “Đậu” (豆) thành “Đậu” (窦) dùng luôn tới giờ.

Bảng vị trong phủ của ông , bộ đều là tên do chính ông đặt, chỉ để vẻ.

Ta ông nữa, ánh mắt chuyển sang khuôn mặt của Lưu Ngọc.

Chuyện thế của chính là do khởi xướng.

“Lưu đại nhân còn lợi hại hơn. Sau khi nhập chuế, ngài như cá chép vượt vũ môn, một chăn trâu cũng thể ở đây .”

Lưu Ngọc tiến lên hai bước: “Ninh Yến, ngươi đang đổi chủ đề, sự hèn hạ của chúng , giống với sự hèn hạ của ngươi!”

Ta đột nhiên , hỏi: “Khác ? Là vì là nữ tử nên hèn hạ hơn, là vì giống những nữ tử khác theo con đường bình thường nên gọi là hèn hạ?”

Hắn chỉ : “Bởi vì ngươi xuất từ thanh lâu, lai lịch rõ ràng nên hèn hạ!”

“Đậu đại nhân ăn đất, vô danh vô họ thì hèn hạ?”

Lưu Ngọc cho nghẹn lời!

Đậu đại nhân tức giận đến run rẩy.

Ta lớn tiếng : “Xuất từ thanh lâu? Trước tiên bàn đến việc là con gái của hoa khôi , cho dù là thì liên quan gì đến ?”

“Hoa khôi sinh , thể từ chối ?” Ta sang Bảo Định Hầu.

“Giống như Bảo Định Hầu nhận con gái ruột, nhất quyết nuôi , cũng thể từ chối.”

Ta chỉ Tát đại nhân: “Cha ngươi quan đến lục phẩm, đến bốn mươi tuổi cáo lão hồi hương, là vì ông tham ô ba vạn bốn nghìn lượng bạc trắng. Thượng cấp của ông thấy ông dập đầu đủ vang nên để ông tự xin , giữ thể diện cho ông .”

Ta giơ tay ngăn Tát đại nhân , tiếp tục hỏi ông : “Nếu để ngươi chọn, ngươi chính , đổi phận với Hạ Lệnh Chi?”

“Hạ Lệnh Chi học vấn gì nhưng dễ dàng ngang hàng với ngươi, ngươi ghen tị ?”

Hạ Lệnh Chi mặt với vẻ mặt u ám.

Tát đại nhân cũng khá hơn Hạ Lệnh Chi là bao.

“Vì , hoa khôi hèn hạ, vì nàng lựa chọn, cũng hèn hạ, cũng lựa chọn.”

“Tát đại nhân hèn hạ, vì ông cũng cha tham ô, Lưu đại nhân cũng lựa chọn, vì con rể là con đường nhất của .”

“Đậu đại nhân cũng lựa chọn, nếu ông thể bịa đặt tổ tiên, ít nhất cũng tìm vài họ Đậu cha mới .”

“Vì !” Ta ném tấu chương của Tát đại nhân xuống đất, những .

“Kẻ hèn hạ thì hèn hạ, kẻ tự ti thì hèn hạ, quên tổ tiên giả vờ thanh cao, học vấn mà giả vờ là tài tử, vô danh vô họ mà bịa đặt tổ tiên, cũng hèn hạ!”

Sau đó, Từ đại nhân bước , chắp tay với : “Ninh đại nhân đúng, về xuất thì ý nghĩa gì.”

Sắc mặt nhiều khó coi.

ai phản đối Từ đại nhân. Bởi vì họ sợ tiếp, còn thể lột trần xuất “tuyệt vời” của một đại nhân.

Ta cũng gật đầu: “Vậy thì đến tội thứ hai mà Tát đại nhân nêu, dùng sắc để leo lên đỉnh cao nhưng tự đắc, coi ai gì!”

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8