Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Thà Làm Ngọc Nát
Chương 17

Cập nhật lúc: 2026-03-09 11:49:08 | Lượt xem: 3

Trên đường trở về tiệm phòng, chút mơ hồ, bên cạnh chuyện với , thấy gì cả, chỉ thấy miệng bà động đậy, tóc bay trong gió.

Ta nhưng , chỉ nghĩ, giá như bát đậu hũ đó thì , như sẽ quý phi triệu kiến, cũng sẽ chuyện .

Chuyện chỉ hôn cho thái giám nhanh truyền ngoài, ít bên đường thấy thì che miệng trộm.

Ta tốn hết tâm tư, mới sống như bây giờ nhưng vẫn coi là . Bây giờ, trở thành trò , một trò để khác chế giễu bữa cơm.

Thế giới đúng là một Tiết phủ khổng lồ, dù bản lĩnh thông thiên, cũng thoát khỏi Ngũ Hành Sơn .

đuổi theo, áo bào tung bay trong gió.

“Ngọc cô nương!”

Hạ Sanh dừng mặt , chắp tay hành lễ: “Ngọc cô nương, chuyện hôm nay, thực sự là hiểu lầm, cô nương yên tâm, chắc chắn sẽ nghĩ cách cầu xin hoàng thượng thu hồi thánh mệnh.”

Sắc mặt nghiêm túc, dường như chắc chắn cho một kết quả, đợi mở miệng, vội vàng về hướng ngược .

Sao thể chứ? Quý phi quyết tâm bắt chẹt , thể dễ dàng thu hồi thánh mệnh như .

Ta thở dài, chẳng lẽ đây chính là mệnh của ? Mệnh trọn vẹn, cung nhưng cũng đổi .

Sau khi trở về tiệm phòng lâu, của quý phi đến, bọn họ thu dọn đồ đạc, nhét chỗ ở của Hạ Sanh.

Hạ Sanh ở phía bắc viện Giám Lan, một viện cửa riêng, chỉ chiếm một gian ở góc tây bắc, căn phòng lớn, cũng trống trải, chỉ một cái giường, một cái bàn vài cái ghế và một đồ lặt vặt.

Ta ở một góc, căn phòng lạnh lẽo, dám tin rằng nơi ở.

Cửa đóng , những trong cung quý phi treo lụa đỏ bên ngoài, bày một đĩa rượu, mời đường ăn, ồn ào huyên náo lâu mới .

Đến tối, Hạ Sanh mới trở về.

Hắn đẩy cửa , mang theo một gió lạnh, chút áy náy .

Không , sớm đoán .

Hắn gì đó nhưng thôi, chỉ bước phòng, chắp tay hành lễ: “Ngọc cô nương, cô nương yên tâm, hôn sự sẽ hiệu lực, sẽ nghĩ cách khác, chỉ là, nơi của đơn sơ, đó, đành để cô nương tạm thời chịu khổ.”

Thực còn cách nào nữa, đều gả cho , hiệu lực cũng hiệu lực, như chỉ là để , nếu đồng ý thì tuyệt đối sẽ ép buộc, để yên tâm mà thôi.

Hạ Sanh xong, liền từ trong góc kéo một tấm bình phong cũ, chia căn phòng thành hai, ghép mấy cái ghế với , coi như giường của .

trong phòng chỉ một cái chăn.

Ta trong, chiếc chăn mỏng đó, hỏi : “Cái chăn ngài lấy ?”

Hắn lắc đầu : “Không cần , ngày thường trực đêm ở Càn Nguyên cung, lạnh hơn thế nhiều.”

Ta tiện gì thêm.

Chăn của Hạ Sanh mỏng, may mà giờ xuân, một chiếc chăn mỏng cũng đủ dùng .

Ta co ro trong chăn, chút áy náy.

Hạ Sanh tuy là hoạn quan nhưng phong thái của quân tử.

Thực chuyện chỉ hôn hôm nay, , đối xử với lễ phép, mà tỏ cao ngạo như , thực sự nên.

Càng nghĩ, trong lòng càng thoải mái.

Hôm nay, gả cho mà cảm thấy nhục nhã, chẳng là vì trong tiềm thức coi thường ? Thân thể tàn tật, do , cùng là kẻ lưu lạc nơi đất khách, dựa mà coi thường chứ?

Ta nghĩ nghĩ , cuối cùng cũng dậy, từ trong bọc lấy một chiếc áo bông, ôm sang.

Hạ Sanh chiếc giường ghép từ mấy cái ghế, lưng về phía , gối tay ngủ.

“Hạ trung quan.” Ta đưa áo bông cho , bình tĩnh : “Ban đêm lạnh, vẫn nên mặc thêm áo .”

Hạ Sanh ngạc nhiên trong chốc lát, nhận lấy, : “Cảm ơn.”

Hắn cúi mắt chiếc áo bông của , vành tai đỏ bừng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8