Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Thà Làm Ngọc Nát
Chương 20

Cập nhật lúc: 2026-03-09 11:49:12 | Lượt xem: 3

Thời gian như ngừng trệ trong khoảnh khắc .

Tay Thẩm Bạc Lam cầm ly rượu đột nhiên cứng đờ, vẻ mặt kinh ngạc.

Chàng nhận , sẽ nghĩ gì đây?

Nữ nhân lừa dối , một đêm biến mất thấy tăm nhưng đột nhiên xuất hiện trong hoàng cung, rót rượu cho , nghĩ rằng là gián điệp do Lý Tuân sắp xếp, tiếp cận chỉ để dò xét ?

Ta suy nghĩ hỗn loạn, cụp mắt xuống, dám nữa.

Rất nhanh, nhận lấy ly rượu, thản nhiên cảm ơn Lý Tuân, như thể sự kinh ngạc chỉ là ảo giác.

Lý Tuân dựa lưng ghế chủ vị, giả tạo hỏi Thẩm Bạc Lam: “Ái khanh, khanh xem, lời đồn về vị công chúa tiền triều cuối cùng là thật giả?”

Thẩm Bạc Lam mỉm : “Vi thần , vi thần chỉ , hiện tại triều Lý thái bình thịnh trị, vạn dân quy phục, cho dù thật sự một vị công chúa tiền triều, cũng thể nên sóng gió gì.”

“Vạn dân quy phục? Trẫm thấy một lòng hiểm độc, ý định câu kết với loạn đảng, ý đồ soán ngôi.”

“Bệ hạ minh thần võ, sánh ngang tam hoàng, nếu thật sự kẻ nào dám càn, chỉ con đường c h ế t.”

Thẩm Bạc Lam chuyện kín kẽ, khiến Lý Tuân bắt , một lúc , Lý Tuân mỉa một tiếng: “Khanh nhất là thật sự nghĩ như .”

Bầu khí trong tiệc vẫn căng thẳng, quý phi thấy bớt căng thẳng hơn một chút, vội vàng nũng nịu với Lý Tuân: “Hoàng thượng, giáo phường ti chuẩn nhiều tiết mục thú vị, bằng truyền bọn họ đây cho náo nhiệt?”

Lý Tuân sắc mặt vui, liếc Thẩm Bạc Lam, cuối cùng cũng từ bỏ, phất tay: “Truyền bọn họ .”

Quý phi như đại xá, vội vàng hiệu cho thái giám hầu cận, một lát , t.h.i t.h.ể bên chân Thẩm Bạc Lam kéo , một nhóm ca kỹ lượt .

Các đại thần khác cũng tranh thủ cơ hội chúc thọ quý phi, run rẩy .

Ta thấy trong điện náo nhiệt lên, lén lút cử động chân, nhân lúc hỗn loạn lui ngoài.

Thẩm Bạc Lam đột nhiên nắm lấy cổ tay .

Chàng đối diện với , sắc mặt bình thản, chỉ ngón tay âm thầm nắm chặt: “Xin hỏi cô nương, phòng đồ ở ?”

Tim như nhảy khỏi lồng n.g.ự.c nhưng dám để khác phát hiện, cố gắng che giấu, dùng giọng bình tĩnh đáp : “Phòng đồ ở ngay bên ngoài điện, thế tử ngoài rẽ …”

đợi xong, nắm chặt lấy , nhanh chậm : “Làm phiền cô nương dẫn đường, như cô nương thấy đấy, tại hạ là mù.”

Lý Tuân lúc sang.

Ta sợ ông phát hiện điều gì bất thường, còn cách nào khác, đành thuận theo đỡ Thẩm Bạc Lam dậy: “Thế tử cẩn thận.”

“Đa tạ.”

Chàng thuận theo lực của dậy, lúc bước , loạng choạng một chút, vô tình đổ ly rượu bàn.

mấy tháng , thể bình thường, hôm nay thế hẳn là giả vờ cho Lý Tuân xem.

Ta đỡ Thẩm Bạc Lam ngoài, trán đổ đầy mồ hôi, suốt dọc đường, nửa lời, sự im lặng khiến sợ hãi.

Ta chỉ thể hy vọng nhận , đời giọng giống nhiều vô kể, thể chắc chắn là ?

Nghĩ như , lòng cũng thoải mái hơn nhiều.

Đi đến phòng đồ, buông , để tự .

nắm ngược tay , kéo phòng.

“Thế tử!” Ta kêu khẽ.

Bàn tay lạnh ngắt của Thẩm Bạc Lam che miệng , đẩy tường, cả gần như bao phủ lấy .

“Xin thứ cho sự vô lễ của , chỉ là, giọng của cô nương giống hệt một quen cũ của , thể hỏi cho rõ ràng.”

Chàng nhẹ nhàng buông tay, cúi đầu , rõ ràng thấy nhưng vẫn hoảng sợ dám thẳng .

Ta nhỏ giọng : “E rằng khiến thế tử thất vọng , đời giọng giống nhiều vô kể, nô tỳ quen cũ của thế tử.”

“Phải ?”

Chàng ý định buông .

“Người quen cũ của , mười ngón tay thon thả, đầu ngón tay một lớp chai mỏng, đốt ngón út lồi, ngay cả đôi tay của ngươi cũng giống hệt nàng , như là quá trùng hợp ?”

Ta hít một thật nhẹ, giọng bình tĩnh nhưng tay luống cuống nắm chặt lấy váy áo.

“Có gì ? Làm nô tỳ, ai mà chẳng đôi tay như thế .”

Sắc mặt Thẩm Bạc Lam càng thêm u ám: “Ngươi tên gì?”

“Kẻ vô danh tiểu , đáng để thế tử ghi nhớ.”

“Vào cung từ khi nào?”

“Lâu lắm , nhớ.”

Bất kể hỏi gì, đều trả lời.

Sự im lặng kéo dài.

Áp lực đè nặng lên , gần như khiến thở nổi.

Thẩm Bạc Lam nhếch môi , trong nụ đó, sự tức giận, cũng sự chế giễu: “Hoài Ngọc, mù, kẻ ngốc.”

“Nô tỳ… thế tử đang gì.”

Trong lòng cầu xin, đừng hỏi nữa, đừng hỏi nữa.

Ngoài cửa phòng, truyền đến giọng của một tiểu thái giám.

“Thế tử, cần nô tài hầu hạ ?”

Thẩm Bạc Lam cau mày: “Không cần.”

tiểu thái giám đó chịu , kiên trì : “Trong phòng tối quá, để nô tài thắp đèn nhé.”

Nói với một mù rằng thắp đèn, thể thấy nếu thì sẽ chịu bỏ cuộc.

Thẩm Bạc Lam đành buông , đẩy cửa phòng.

Ta vội vàng theo ngoài nhưng thấy bên cạnh tiểu thái giám, còn cả Hạ Sanh.

Ta thở phào nhẹ nhõm, cố kìm nén để khác phát hiện, hai tay chắp , cúi đầu : “Hạ trung quan.”

Hắn đáp bằng ánh mắt, cung kính với Thẩm Bạc Lam: “Thế tử, cung nữ của Ti thiện phòng, hầu hạ , nô tài đổi cho một lanh lợi hơn, việc gì thì cứ sai bảo .”

ngoài ở đây, cho dù Thẩm Bạc Lam cũng thể dây dưa với , chỉ hít một , mím môi : “Được thôi.”

Tiểu thái giám , vội chạy , cũng nhân cơ hội lui xuống: “Nô tỳ cáo lui.”

Ta về phía Hạ Sanh, cùng vội vã rời .

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8