Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Thái Tử Đạo Mạo
23

Cập nhật lúc: 2026-03-17 04:04:45 | Lượt xem: 1

Dưỡng Tâm điện, lúc này.

Một hắc y đang quỳ trên mặt đất, cúi đầu báo cáo: “Tin truyền tới từ phía Nam, nói đã nhìn thấy công chúa ở Cẩm Châu.”

Trước án thư, một quân vương trẻ tuổi mang long bào hoàng, đang khẽ khom lưng. Trên bàn, chiếc bút lông sói trong tay dần dần phác họa ra một bóng hình mảnh mai lên giấy.

Khi nét bút cuối cùng hạ xuống, đôi môi của hắn khẽ cong lên, khắc nghiệt dưới đáy mắt càng dày đặc.

“Ừ, trẫm biết rồi.”

“Thủ hạ sẽ phái người đến đón công chúa…”

Thẩm Túc lạnh nhạt ngắt lời: “Không cần.Trẫm tự mình tới.”

Ám vệ vừa lui xuống, Thẩm Túc cầm bức họa lên.

Nữ tử trong tranh kiều diễm hoạt bát, mềm mại nằm úp trên mặt bàn, đôi má ửng hồng vì men rượu,  mắt hạnh to tròn tràn ngập nước, dáng vẻ mảnh mai không khỏi nhớ đến đất Giang Nam mưa bụi mờ ảo.

Yên tĩnh nhìn ngắm một hồi, Thẩm Túc liền gấp bức họa lại, mở chiếc ngăn bí mật dưới bàn ra.

Một chiếc kim tỏa phát ra ánh sáng vàng kim lấp lánh nằm giữa ngăn tối bí mật.

Hắn đặt bức họa vào trong, lấy sợi dây xích vàng ra, đặt lên ngọc án.

Thẩm Túc khẽ nhắm mắt, ngẫm tưởng ra cảnh tượng chiếc xích vàng treo lên tên cổ chân nhỏ nhắn mềm mại của thiếu nữ.

Chỉ mới nghĩ đến đây, khóe miệng hắn đã nhịn không được khẽ nhếch lên. Một cỗ khoái cảm khó có thể hình dung được run rẩy lan ra khắp cơ thể.

Chiêu Quân… Tiểu tâm can khiến hắn đã chôn chặt trong tim suốt hai đời.

Kiếp trước hay kiếp này, hắn đều không bao giờ buông tay nàng.

Không gì có thể tách rời bọn họ, cho dù là cái chết!

Ngày 16 tháng 6 là ngày tốt để làm cưới gả.

Lên kiệu hoa, bước qua chậu lửa, cùng nhau bái lạy thiên địa.

Khi quá trình hoàn tất, trời đã vào đêm.

Ta ngồi trên chiếc giường phủ đầy đậu phộng và hoa quế, trên đầu đội chiếc khăn cưới trùm đầu, mê man ngủ thiếp đi. Ta không biết đã trôi qua bao lâu, trước của truyền đến tiếng cót két.

Có người tiến vào trong. Ý thức của ta đã tỉnh táo trở lại, dựa vào thành giường, mệt mỏi hỏi:

“Lúc này đã là canh mấy?”

Không có ai trả lời. Ta cảm thấy có gì đó không đúng: “Sao lại không lên tiếng gì?”

Vẫn không có hồi đáp. Ta giơ tay định nhấc khăn trùm đầu màu đỏ lên.

Nhưng bàn tay vừa giơ ra lại bị một bàn tay to lớn nắm chặt lấy, một mùi hương quen thuộc ập đến xoang mũi. Giây tiếp theo, khăn trùm đầu màu đỏ đã bị vén lên, một khuôn mặt tuấn tú hiện ra trong tầm mắt.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8