Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Thái Tử Điện Hạ Đuổi Đến Tận Đây Rồi
Chương 15-18

Cập nhật lúc: 2026-03-14 03:24:50 | Lượt xem: 2

Chương 16

Bên giường hơi lún xuống. Chăn được người ta vén lên, Dung Cảnh ôm tôi vào lòng, cằm tựa lên đỉnh đầu tôi: “Ngủ đi, đổ mồ hôi một chút là khỏi ngay.”

Mùi hương an thần xộc vào mũi, mí mắt nhanh chóng dính chặt vào nhau. Tôi lại mơ thấy cảnh tượng lần đầu tiên gặp Dung Cảnh. 

(Mơ về thời cổ đại, nên đổi xưng hô thiếp-chàng, ta-nàng)

Nhìn chằm chằm đôi giày thêu hoa văn long phượng cả buổi tối, cuối cùng cũng đợi được tiếng mở cửa. Cùng lúc khăn voan đỏ được vén lên, một thanh chủy thủ sắc bén kề ngang cổ tôi.

Đôi mắt màu hổ phách nhìn tôi đầy thích thú: “Ta nghe nói, da mặt người đẹp làm thành trống da, tiếng vang lên sẽ đặc biệt trong trẻo, nàng xem khuôn mặt Thái tử phi này có thích hợp để làm trống da không?”

Một lúc sau, thấy tôi không có phản ứng gì, mũi d.a.o lại nhích lên một tấc, “Nàng không sợ sao?”

Tôi chớp chớp mắt: “Sao phải sợ? Không phải điện hạ đang khen thiếp đẹp sao?”

… Thật ra tôi sợ muốn chết.

Dung Cảnh chậm rãi thu hồi chủy thủ, đáy mắt hiện lên ý cười: “Ừm, Thái tử phi quả thực rất đẹp.”

Tôi vội vàng bưng rượu hợp cẩn đưa đến trước mặt hắn. Dưới ánh mắt mong đợi và kiên định của tôi, Dung Cảnh ngẩng đầu uống cạn chén rượu hợp cẩn, đứng dậy định rời đi. 

Tôi túm lấy dải lụa đỏ bên hông hắn, nhìn thẳng vào ánh mắt khó hiểu kia: “Bái đường xong xuôi, uống rượu hợp cẩn rồi, Thái tử điện hạ chính là phu quân của thiếp, đêm hôm khuya khoắt, phu quân muốn đi đâu?”

Dung Cảnh ngồi xuống bên cạnh tôi, đưa tay tháo trâm cài tóc trên đầu tôi xuống.

“Nàng còn chưa nói cho ta biết tên của nàng.”

Rõ ràng trên giấy hôn ước đều viết rồi mà!

Ngươi căn bản là không thèm xem đúng không!

“Thiếp tên là Thẩm Ương, Yến trong nước biếc mênh mông.”

 Chương 17

Hình ảnh phản chiếu dưới ánh nến vỡ thành vô số mảnh vụn. Tôi nhìn thấy mình và Dung Cảnh ngồi trước một quầy bán hoành thánh. 

Dung Cảnh gọi hai bát hoành thánh, gắp hết hành lá trên bát hoành thánh của mình sang bát của tôi, sau đó đẩy đến trước mặt tôi.

Hôm đó là tết Nguyên Tiêu. 

Ăn hoành thánh xong, tôi kéo hắn len lỏi qua dòng người tấp nập, mua mấy chiếc đèn hoa đăng. 

Trong quán trà có vở kịch mới. Tôi xem say sưa, Dung Cảnh ghé vào tai ta nói: “Ương Ương, ở đây đợi ta.”

Đợi tôi hoàn hồn muốn đáp lại một tiếng “Vâng” thì bên cạnh đã trống không.

Trong một mảnh vỡ khác, Dung Cảnh bước vào một con hẻm tối tăm, bước chân rất chậm. Giữa bóng cây lấp ló, một tia sáng lạnh lẽo tấn công thẳng vào mặt. Dung Cảnh nghiêng người né tránh, sát ý tràn ngập trong mắt.

Một thân bạch y lại giống như Tu La, lạnh lùng bẻ gãy cổ từng tên thích khách một. Hắn xoay người, ánh mắt vượt qua bóng tối dài dằng dặc kia,nhìn tôi đang đứng ở đầu hẻm.

Tôi giẫm lên lá rụng trên mặt đất, từng bước từng bước đi về phía Dung Cảnh, nắm lấy tay hắn: “Sao lại đi lâu như vậy, thiếp đợi đến buồn ngủ rồi đây này.”

Dung Cảnh nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi: “Lần sau ta sẽ nhanh hơn.”

Từ đó về sau, hắn làm bất cứ chuyện gì cũng không giấu giếm tôi nữa. Thậm chí còn ôm tôi ngồi lên đùi, lấy một cuốn sổ gia phả ra, bảo tôi tùy tiện khoanh tròn tên mấy tên quan tham. 

Khoanh trúng ai, người đó có thể chuẩn bị c.h.ế.t rồi đấy. 

Khoảng thời gian đó, tôi bận rộn còn hơn cả Diêm Vương gia.

 Chương 18

Gió ở kinh thành chưa bao giờ ngừng thổi. Lão hoàng đế mải mê tu tiên, tâm tư đều đặt hết vào việc xây dựng tháp Đăng Thiên và luyện đan, cơ thể ngày càng suy yếu. 

Theo nguyên tắc, nếu lão hoàng đế băng hà, Dung Cảnh là Thái tử, sẽ thuận lý thành chương kế vị. Nhưng những vị hoàng tử khác lại không cam lòng. Bọn họ coi Dung Cảnh như cái gai trong mắt, cái đinh trong thịt, muốn nhổ bỏ hắn bằng mọi giá.

Cha tôi cũng rất thích tự làm khó mình. Không chọn Dung Cảnh có khả năng kế vị cao nhất, mà lại thề sống c.h.ế.t đi theo Tam hoàng tử. 

Sau này tôi mới biết, muội muội của mẹ ruột Tam hoàng tử là bạch nguyệt quang đã c.h.ế.t yểu của cha tôi…

Ông ta cứ như mắc bệnh nan y, ép tôi gả cho Dung Cảnh làm nội gián.

Còn cố ý nhân lúc tôi và Dung Cảnh cùng tiến cung, lén lút tìm tôi nói chuyện riêng, tiện thể nhét cho tôi một gói thuốc độc.

Tôi vừa cất kỹ thuốc độc, thị vệ bên cạnh Dung Cảnh liền đến tìm: “Thái tử phi nương nương, điện hạ đang đợi người ở điện Thừa Minh.”

Điện Thừa Minh là nơi ở của Dung Cảnh trước khi hắn rời khỏi cung. Hàng ngày đều có người đến quét dọn, tuy bỏ hoang đã lâu, nhưng không hề hoang tàn.

Dung Cảnh đứng dưới mái hiên, chắp tay sau lưng, quay lưng về phía tôi. Nghe thấy tiếng bước chân của tôi mới xoay người lại, dưới ánh hoàng hôn, nở một nụ cười nhàn nhạt. 

Hắn dẫn tôi đến hậu viện, chỉ vào một gò đất nhỏ nhô lên cho tôi xem. 

“Hồi nhỏ ta từng nhặt được một con thỏ, nuôi rất lâu rất lâu, sau đó con thỏ này cắn ta một cái, ta liền ấn nó xuống nước, cho đến khi nó tắt thở mới vớt lên, chôn ở đây, để nhắc nhở bản thân, tuyệt đối không được nhân từ nương tay với kẻ phản bội. 

“Ương Ương, vừa rồi ở đình giữa hồ, Thẩm tướng quân đã nói gì với nàng?”

Đầu ngón tay thô ráp lướt qua cổ tôi, khiến tôi run lên vì sợ hãi. 

Tôi không chút do dự, trực tiếp quỳ xuống, ôm lấy eo hắn, khóc lóc thảm thiết: “Cha thiếp bảo thiếp mỗi ngày đều bỏ một ít Thất Tuyệt tán vào đồ ăn của Thái tử điện hạ.”

Không c.h.ế.t ngay lập tức, nhưng có thể dần dần ăn mòn ngũ tạng lục phủ và tâm trí, thuốc thang vô hiệu.

Tôi lấy gói thuốc độc ra đặt vào lòng bàn tay hắn: “Thiếp từ chối rồi! Sao thiếp có thể hãm hại phu quân của mình chứ!”

Hại thì vẫn phải hại, nhưng thời cơ chưa tới. 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8