Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Thái Tử Phi Sợ Chếc
5

Cập nhật lúc: 2026-03-17 04:05:25 | Lượt xem: 1

Mấy ngày liền Đông Uyển yên tĩnh đến kỳ lạ. Trong lần thứ mười lăm ta leo lên tường Đông Uyển thì đúng lúc gặp Bùi Cảnh đang bước vào.

Không khí tràn ngập một sự ngượng ngùng kỳ quái, Bùi Cảnh ngượng ngùng vẫy tay với ta, không hiểu sao hắn lại ngượng, ta đâu có đến bắt gian.

Ta vẫy tay đáp lại ý bảo hắn cứ tiếp tục công việc, rồi quay về Thiên Hoa Uyển, chán chường lật sách.

Đang mơ màng định thổi đèn đi ngủ thì Bùi Cảnh với gương mặt đỏ bừng, loạng choạng bước vào. Ta vội vàng đứng dậy đỡ lấy Bùi Cảnh.

Bùi Cảnh kéo tay ta đặt lên trán nóng hổi của hắn, dịu dàng gọi ta: “Tri Tri, Tri Tri.”

Giọng Bùi Cảnh như tia chớp chạy dọc sống lưng ta, khiến ta rùng mình. Ta vội rút tay ra, rót cho Bùi Cảnh một chén trà lạnh.

“Tri Tri, ta hình như bị hạ dược rồi.” Bùi Cảnh khàn giọng nói: “Muốn thêm một chén nữa.”

“Trần Bảo Lâm to gan đến thế sao? Dám hạ dược ngài?” Ta tròn mắt nhìn, rồi phản ứng lại: “Cô ta… cô ta muốn đổ tội đứa bé trong bụng cho ngài sao?”

Mặt Bùi Cảnh đỏ như cua luộc, hắn vung tay lên, ép ta xuống dưới hắn, “Giang Tri, được không?”

Ta, ta, ta tất nhiên là được rồi, ta là Thái tử phi mà, ai vào đây nữa!

Ta đầy phẫn nộ gật đầu, nhắm chặt mắt lại, hơi thở nóng hổi của Bùi Cảnh phả lên trán ta.

Chờ mãi mà Bùi Cảnh vẫn không có động tĩnh gì, ta hé mắt ra nhìn rồi đẩy nhẹ Bùi Cảnh, nhưng không ngờ hắn đã ngất đi rồi.

Ta hoảng hốt, sau khi ổn định Bùi Cảnh, ta vội sai người đi mời thái y và khẩn cấp báo cho hoàng đế và hoàng hậu.

Hoàng đế cử mấy vị thái y của Thái y viện đến chữa trị, sau khi chẩn mạch, các thái y đều nói Bùi Cảnh đã bị trúng độc.

Ta vội vàng bảo Tề mụ mụ cử người nghiêm ngặt tra xét những người ở Đông Uyển, còn các thái y thì gấp rút chẩn mạch và cho Bùi Cảnh uống thuốc.

Bùi Cảnh nôn mửa liên tục hai ngày, sau đó còn lẫn chút máu.

Nhìn khuôn mặt tái nhợt của Bùi Cảnh, ta không khỏi lẩm bẩm: “Hồi nhỏ, mẹ ta cũng bị thiếp có thai trong nhà đầu độc chết, từ đó cha ta một mình nuôi ta khôn lớn. Ta cứ nghĩ sẽ gả vào nhà thanh liêm, yên ổn mà sống qua ngày, nào ngờ lại bị chỉ hôn gả cho ngài, ngày ngày sống trong lo sợ.”

Ta đưa tay vuốt nhẹ hàng lông mi dài của Bùi Cảnh, “Thực ra ngài cũng là kẻ đáng thương, phụ hoàng chọn con gái thừa tướng làm Thái tử phi cho Tam hoàng tử, còn ngài thì chỉ có thể lấy con gái một viên quan thất phẩm, không quyền không thế cũng chẳng có tiền.”

Mồ hôi lạnh lấm tấm trên trán, ta run rẩy đứng dậy, vội vàng sai người đi tìm Thịnh tiên sinh.

Ta cho lui mọi người, rồi ngập ngừng hỏi: “Thịnh tiên sinh, bên Tam hoàng tử có gì bất thường không?”

Thịnh tiên sinh nhíu mày, “Thái tử phi sao lại hỏi đến Tam hoàng tử?”

“Vài ngày trước, Trần Bảo Lâm đã sai người mang đến cho ta một giỏ dứa Dương Ba La. Thứ này hiếm có ở kinh thành, chỉ có phía nam quận Ích mới trồng được loại quả này.” Giọng ta khàn đặc, “Gần đây, Tam hoàng tử có đi tuần tra ở Dương Châu không? Dương Châu cách Ích quận chỉ nửa giờ đi xe.”

Ta do dự mở miệng: “Có lẽ ta nghĩ nhiều, nhưng đã hai ngày rồi mà điện hạ vẫn chưa thể mở mắt.”

“Thái tử phi thật cẩn trọng. Ta sẽ lập tức điều động ám vệ của Thái tử để canh giữ Nghiên Hoa Các.” Thịnh tiên sinh suy nghĩ một lúc, “Việc này hệ trọng, Thái tử phi cẩn thận cũng là điều tốt.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8