Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Thần Sông Lấy Vợ
Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-03-17 04:06:06 | Lượt xem: 2

Hắn cười lạnh nói: “Đã như vậy, sao không cảm thụ một chút…”

“Bách quỷ dạ hành!” 

Hắn vừa dứt lời, đất gần chân chúng ta bắt đầu lỏng ra, từng bàn tay tái nhợt từ trong đó thò ra. 

Họ vẫy tay và tóm lấy mọi thứ xung quanh, kéo xuống bất cứ thứ gì. 

Điện Mộc hoảng sợ hét lên, nhảy lên lưng tôi. 

“Đây là do Nhiếp Thanh Quỷ tự nuôi dưỡng, chúng ta gọi Yêu Nhược đi!!” Điện Mộc vẻ mặt buồn bã. 

Yêu Nhược là sư muội của chúng tôi, cô ấy có vận mệnh thuần âm, cũng là hậu duệ của Quỷ Đế Thần Đồ, cô ấy có thể ngăn chặn những linh hồn tà ác. 

“Tôi sợ là không được.” Tôi đặt Điện Mộc trên lưng xuống. 

“Từ trường ở đây bị nhiễu, không thể gửi được tin nhắn nào cả.” 

Cô ấy nắm lấy cánh tay tôi, móng tay cắm vào da thịt tôi. 

“Vậy chúng ta nên làm gì đây? Đó là Nhiếp Thanh Quỷ.” 

Tôi thở dài: “Không còn cách nào khác, chúng ta cứ thử một lần xem. Đừng lo lắng, tôi nhất định sẽ bảo vệ cô.”

Điện Mộc toàn thân run rẩy, còn không quên than phiền về tôi: 

“Quên đi, tốt nhất là cậu nên tự bảo vệ mình trước đi.

Tôi: “…”

11.

Vô số xác ch. ế. t bật ra khỏi mặt đất, lệ quỷ cũng lao về phía chúng tôi. 

Điện Mộc nhắm mắt nghẹn ngào nói: 

“Lôi Vương, giúp tôi! Ngũ lôi tuân lệnh! Lôi tới!” 

Một đạo sấm sét đánh tới, nháy mắt làm nổ tung xác ch. ế. t đầy đất.

Lệ quỷ mặc áo đỏ cũng không dám bước tới. 

Tôi nhìn thấy thế, lập tức bấm ngón tay niệm chú: “Chúc Dung vô căn hoả! Châm!” 

Trên mặt đất lửa bắt đầu bốc cháy lớn hơn, Nhiếp Thanh Quỷ thấy thế, liền lao thẳng về phía chúng tôi. 

Tôi và Điện Mộc nhanh chóng rời đi, nhưng Sở Hạc ở phía sau chúng tôi không kịp né tránh, thậm chí còn đối mặt trực tiếp với hắn ta. 

“Sở Hạc?” 

Nhiếp Thanh Quỷ sau khi nhìn rõ khuôn mặt của Sở Hạc, đột ngột dừng lại, quỷ khí phản phệ, bụng hắn có một cái lỗ, có một vệt khí đen thoát ra. 

Sở Hạc ngẩng đầu nhìn Nhiếp Thanh Quỷ. 

“Anh biết tôi à?” Nhiếp Thanh Quỷ đột nhiên rơi nước mắt, ôm Sở Hạc. 

“Sau hơn 60 năm, cuối cùng tôi cũng gặp lại được anh!” 

Điện Mộc và tôi rất bối rối, nhưng trực giác mách bảo chúng tôi rằng có dưa để hóng. 

“Tôi không biết anh.” 

Sở Hạc vùng vẫy muốn thoát khỏi vòng tay của hắn. 

Nhiếp Thanh Quỷ lo lắng nắm lấy tay Sở Hạc. 

“Tôi là Ổ Mộc, anh không nhớ tôi sao?” 

Sở Hạc vẫn lắc đầu. 

Ổ Mộc thất vọng buông tay ra, hắn nhìn về phía Sở Hạc nói: “Khó trách tôi không thể gọi hồn của anh trở về, thì ra anh đã trở thành Thần Sông.” 

“Một khi đã như vậy, vậy thì quên đi.”

Hắn nở một nụ cười khổ, vung tay lên, cảnh tượng bách quỷ dạ hành đều biến mất, những lệ quỷ đó vì quỷ khí tiêu tán, dần dần trở lại hình dáng bình thường. 

Những lệ quỷ này đều là những cô gái trẻ bị Nhiếp Thanh Quỷ xúi giục nhảy xuống sông. 

Sau khi Nhiếp Thanh Quỷ tiêu tan, chúng tự nhiên biến thành những hồn phách bình thường. 

Hồn phách của Hướng Oánh cũng bay ra ngoài. 

Dù vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra nhưng tôi vẫn nhanh chóng đưa hồn phách của Hướng Oánh vào trong thùng kín. 

Mặt trăng m.á.u trên đầu tôi dần dần chuyển sang màu bình thường. 

Sở Hạc nhìn biến hóa chung quanh, đột nhiên nhìn về phía Ổ Mộc. 

“Có thể cho tôi biết anh là ai đối với tôi không?” 

Hắn dừng một chút, nói: “Tôi nghĩ chúng ta hẳn là biết nhau.” 

Ổ Mộc nghe vậy, thẳng thắn cười với hắn: “Chúng ta không quen biết nhau.”

Nói xong, Sở Hạc có vẻ thở phào nhẹ nhõm. 

“Nếu vậy thì anh đi vãng sanh* đi.” 

(Vãng sanh: (徃生): sau khi mạng chung sanh vào thế giới khác; thông thường từ này được dùng thay thế cho từ “chết”. Nếu nói về nghĩa rộng, vãng sanh có nghĩa là thọ sanh vào Ba Cõi, Sáu Đường cũng như Tịnh Độ của chư Phật; nhưng sau khi thuyết Di Đà Tịnh Độ (彌陀淨土) trở nên thịnh hành, từ này chủ yếu ám chỉ thọ sanh về thế giới Cực Lạc.) [Nguồn: Phật giáo.org.vn]

Anh ta quay lại nhìn tôi: “Nhiếp Thanh Quỷ có thể vãng sanh không?” 

Tôi gật đầu: “Buông bỏ chấp niệm là có thể.”  

Tôi lừa hắn, Nhiếp Thanh Quỷ có quá nhiều nghiệp, những cô gái vô tội nhảy xuống sông đều bị hắn thu hút, sau khi hắn buông bỏ chấp niệm liền hồn phi phách tán. 

Sở Hạc nghe vậy liền nói với Ổ Mộc: “Tôi sống rất tốt, anh cứ đi đi.” 

Hắn vừa nói xong, Ổ Mộc liền mỉm cười, bắt đầu tan biến, cuối cùng hóa thành một làn khói đen. 

Sau khi Ổ Mộc biến mất, nguyên thân của Sở Hạc cũng nhanh chóng mục nát, cuối cùng biến mất hoàn toàn. 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8