Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Thanh Hoè
Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-16 02:39:45 | Lượt xem: 1

……

Ha ha ha không tốt lắm đâu người ta chỉ là một tiểu nữ tử bình thường thôi mà!

Khoan đã.

Ta quay đầu nhìn Giang Hoành Thanh.

Hắn đã thu hồi dáng vẻ bình thường vẫn đối xử với ta, thần sắc lãnh đạm, tàn khốc bỗng nhiên lộ ra, đây chính là dáng vẻ của kẻ nắm đại quyền trong tay.

Hắn thật sự là Tam hoàng tử?

“Trước đó vài ngày là người nào hạ độc bản vương?”

Thần sắc lạnh lùng như cũ, sát ý không sao thu lại được.

“Bẩm điện hạ, là Ngũ hoàng tử Giang Hành San.”

A, chính là tên hoàng tử danh tiếng thối tha, bị bách tính ghét bỏ nhất kia hả?

Ta sợ đến mức rùng mình một cái, Giang Hoành Thanh dù sao cũng là người hoàng gia, chẳng nhẽ không sợ ta để lộ tin tức ra ngoài sao?

Vẫn là nói, ngay lúc đầu ở trên núi phát hiện ra hắn bị rắn độc cắn, có lẽ ta đã không sống nổi nữa rồi, đợi đến khi cha ta chữa khỏi cho mình, hắn mới lộ rõ thân phận thật, muốn g.i.ế.c ta diệt khẩu đúng không?

Quả nhiên, Hoàng gia toàn là những kẻ bạc tình bạc nghĩa nhất.

Ta dù sao cũng là ân nhân cứu mạng của ngươi đó!

Nhưng ta hình như cũng không rõ, ta luôn cảm thấy, ngoại trừ là ân nhân cứu mạng, ta còn có một phần chờ mong một thứ tình cảm khác.

Giang Hoành Thanh nhíu mày, nửa ngày, phất phất tay, ám vệ cấp tốc rút lui, không lưu lại nửa phần dấu vết.

Sau đó hắn chuyển hướng nhìn ta, không còn vẻ nghiêm túc như khi nãy nữa.

Ta sợ hãi, đồng thời cũng cảm thấy tức giận trước giờ chưa từng có.

Thì ra là người của Hoàng gia, trách không được khi ăn cơm ta nấu, lông mày nhíu lên, trách không được lúc bình thường mang kiếm tuỳ thân ra đùa bỡn người ta, làm cho ta không dám sờ đầu hắn nữa!

“Lâm Tang Hoè.”

“Cái gì!”

Ta kìm nén một hơi thở, thanh âm như muốn khóc.

“Nàng khóc cái gì?”

Hắn nhẹ nhàng cười, đem ta ôm ở trong ngực, bàn tay ôn nhu sờ sờ trên đầu của ta.

Ta không tự chủ mềm xuống.

“Ngươi gạt ta!”

Giang Hoành Thanh bất đắc dĩ nói:

“Ta ngay từ đầu đã nói ta tên là Giang Hoành Thanh.”

Ta im lặng nghẹn họng không cãi được.

“Vậy ngươi ở ngay trước mặt ta nói những cái cơ mật kia…… có nghĩa là?”

“Ta không nghĩ là sẽ giấu nàng.”

Ta ngay tại trong n.g.ự.c hắn không chút kiêng kỵ mà cười trộm.

Dù sao hắn cũng nhìn không thấy mà.

9.

Giang Hoành Thanh về hoàng cung.

Trước khi rời đi hắn nói, hắn sẽ triệt hạ Ngũ hoàng tử, sau đó tới tìm ta.

Ngẫm lại mọi chuyện cảm thấy kích động thật sự, nhanh như vậy mà lấy chồng không tốt lắm đâu!

Cha mẹ cũng nhìn ra ta có gì đó không đúng.

“Hòe nhi, con thế mà lại coi trọng Tam hoàng tử kia sao?”

Mẹ ta lại gần nở nụ cười.

“Trong cung đầy rẫy bí mật tranh chấp, Hoè nhi nhà ta tâm tư thuần lương, không thể đi được!”

Cha ta lại là mặt mũi tràn đầy lo lắng.

“Ai nói hắn muốn cưới con? Ngộ nhỡ…… Ngộ nhỡ người ta chỉ coi con như muội muội thôi thì sao?”

Ta vừa nói nói lại vừa không tự tin.

Dù sao trên tay ta còn nắm chặt ngọc bội của người ta.

Trong thời gian đợi hắn quay lại, ta ngày ngày đi tìm Hoè đại ca tâm sự giải sầu.

“Đại ca, ta rất lâu không nhìn thấy hắn rồi.”

“Lâm Tang Hoè, đây là câu ngươi nói đến lần thứ năm mươi hai trong ngày rồi đấy.”

“Đại ca, huynh nói xem hắn bị mù, cái gì cũng đều nhìn không thấy, lần này binh biến có thể bị nguy hiểm hay không?”

“….. Ai nói hắn mù?”

Con mẹ nó chứ , chỉ một câu nói cũng làm ta nhảy dựng lên từ chỗ ngồi.

“Cha ta nói thế, ta cũng nhìn thấy như vậy!”

“Cha ngươi từng là ngự y, trong cung nằm gai nếm mật bao nhiêu năm, những chuyện như này ông ta lại không biết sao?”

Ta tức đỏ mặt.

Nói như vậy ta mặc nội y giã thuốc, ta ngồi xuống trêu cợt Đại Hoàng, ta nghe lời hắn nói trong tửu lâu xấu hổ đến mức khoa trương múa tay múa chân, tất cả những dáng vẻ đó đều bị hắn nhìn lại rồi phải không!

Lừa đảo!

Giang Hoành Thanh thật sự là một cao thủ lừa gạt!

“Đại ca không dối gạt ngươi, sau đó những hoa cỏ nhỏ xung quanh này đều nói lại mà, Tam hoàng tử này trúng độc ở trong cung, hết lần này tới lần khác chống đỡ chạy đến Tang Linh Sơn của chúng ta mới đổ xuống, ngươi nói chả nhẽ lại không có chút ý tứ ủ mưu nào sao……”

Hừ.

Lừa đảo trên giang hồ phàm là có chút kỹ năng diễn kịch của Giang Hoành Thanh, cũng không lo không có cơm ăn. Lừa gạt một chút tiền, hay là lừa gạt những thiếu nữ vô tri kia, chắc cũng chỉ mất vài khắc mà thôi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8