Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Thanh Hoè
Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-03-16 02:39:47 | Lượt xem: 2

10.

Không qua mấy ngày, cung trong truyền đến tin tức, Ngũ hoàng tử phản quốc, tùy ý xử trảm, Tam hoàng tử hộ quốc lại cứu giá có công, được phong làm Thái tử.

Bách tính nhao nhao vỗ tay khen hay.

Bởi vì Tam hoàng tử này là người thanh minh.

Đêm hôm ấy, Giang Hoành Thanh liền bí mật đến nhà, sau đó đột nhập vào phòng ngủ của ta.

Ta ngồi tại bên giường, ôm đầu gối ngạo nghễ hỏi:

“Ngươi có gì muốn giải thích không?”

Cái tên Giang Hoành Thanh này vậy mà rất tự nhiên ngồi xuống bên cạnh ta, cũng không thèm giả vờ nữa.

“Vi phu che giấu bệnh tình của mình, còn xin phu nhân trách phạt.”

“Ngươi ngươi ngươi…… Ngươi mới không phải phu quân ta!”

Ta đỏ bừng mặt.

“Vậy người của bản vương thì phải gọi như thế nào?”

Hắn nghiêm mặt nói, giống như là có chút tức giận.

Ngày thứ hai con mẹ nó chứ ta liền biến thành ngự y, trở thành ngự y độc quyền chỉ xem bệnh cho cái loại Thái tử c.h.ế.t tiệt kia

“Lâm cô nương, Thái tử đau đầu!”

“Lâm cô nương, Thái tử toàn thân khó chịu!”

“Lâm cô nương……”

Ta ngoài cười nhưng trong không cười bắt mạch cho Giang Hoành Thanh, kém chút nhịn không được muốn bóp c.h.ế.t hắn.

Ta còn muốn lên núi hái thuốc, còn muốn xem bệnh cho bách tính cơ, không cưới thì không cưới chứ giày vò ta làm gì!

“Hồi thái tử điện hạ, thân thể này của Ngài hư hỏng nặng rồi, thời gian còn lại cũng không nhiều lắm đâu.”

Hắn nghe mà không hề nổi giận, thậm chí còn nở một nụ cười đầy giảo hoạt, ta cảm thấy tựa hồ là mình đã nói điều gì đó sai sai.

Quả nhiên, ban đêm ta mới vừa lên giường, người này liền xông vào.

“Ngươi làm gì đấy!”

“Bản vương đến đây chỉ ra chỗ sai, Lâm cô nương nói ta thân thể yếu, căn bản là lời nói vô căn cứ.”

Hắn buông la trướng xuống, không nói lời gì đè ta xuống dưới, một tấc một tấc rút đi xiêm y của ta, hôn triền miên nồng đậm ép ta không thở nổi, trên thân từng ngón tay xẹt qua người như mềm nhũn tê dại để cho ta không tự giác ưm lên từngtiếng.

“Lâm cô nương bắt bệnh sai cho bản vương, ta cần phải phạt nàng tốt một chút……”

Dựa vào cái gì! Hắn mượn chuyện công báo thù riêng!

Sau nửa đêm, vô luận ta khóc cầu xin tha thứ như thế nào, Giang Hoành Thanh cũng kiên quyết không lùi nửa bước, còn cắn lỗ tai của ta câu dẫn ta.

“Hoè Nhi ngoan, đến đây gọi tiếng phu quân cho bản vương nghe một chút.”

Ta nói.

Chúng ta không phải phu thê.

11.

Về sau, Giang Hoành Thanh chủ động nhường lại ngôi vị Thái tử, Nhị hoàng tử ôn nhu lại cương nghị vô cùng thích hợp với vị trí này .

Chúng ta thành thân, cùng nhau hành tẩu thiên hạ.

Ta dựa vào y thuật của mình mà tích luỹ được chút tài sản nhỏ, đương nhiên ta biết trong đó có không ít công lao của hắn.

Hắn dựa vào tài sản bạc triệu của mình mà nuôi ta, cả ngày ngoại trừ sủng ta thì chính là chiều chuộng ta.

Bỗng nhiên một ngày hắn nói, muốn có một nữ nhi.

Ta lui lại hai bước cười khô khốc.

“Tháng sau rồi nói được không?”

Có người nào đó lắc đầu, cười rất là vui vẻ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8