Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Thanh Hoè
Ngoại truyện 1

Cập nhật lúc: 2026-03-16 02:39:39 | Lượt xem: 2

Phiên ngoại một .[ Góc nhìn nam chính ]

《 Truyền thuyết về nam trà xanh 》

Ta tên là Giang Hoành Thanh, Tam hoàng tử, không được sủng ái.

Ta lại còn là một kẻ mù loà.

Đương nhiên, là giả thôi.

Tám tuổi ta theo mẫu hậu bị đày vào lãnh cung ​, mới được mười tuổi thì mẫu hậu mất

Cùng lúc đó, ta giả người mù càng ngày càng thành thạo, cũng bởi vì bộ dạng này, nắm giữ không ít bí mật, mặc dù cũng tiếp nhận rất nhiều khuất nhục.

Bò qua háng nam tử, chìm trong hồ nước vào mùa đông lạnh giá, nhận qua cả sự nhục mạ của hạ nhân, ​ Cũng bị ăn gậy đánh nằm trên giường tận mười ngày, ta đều phải nhẫn nhịn, bởi vì ta là kẻ mù lòa, ta không thể phản kháng.

Thế nhưng là ta phát hiện, nữ nhi Lâm Tang Hoè nhà Lâm ngự y như một vệt sáng soi rõ con mắt nhìn đâu cũng thấy đau nhức của ta.

Nàng không cho ta đưa bánh ngọt, bởi vì nàng còn không cao bằng ta, trộm không được; Nàng cũng không mang ta bò lên nóc nhà ngắm sao.

Nàng nói, mỗi một loài cây cối hoa cỏ dù hỏ bé nhưng cũng đều có sinh mệnh, thế là nàng ngồi xổm xuống đỡ cây cỏ đuôi cho vừa bị Ngũ hoàng tử đến gây chuyện đạp một cước đứng dậy.

Rất chân thành, rất ôn nhu.

Nàng nói, cỏ nhỏ rất đau, nhưng cái miệng nàng không tha người, còn đang thống mạ kẻ vừa mới đi kia. Tiểu hài tử miệng lưỡi sắc bén vô cùng, đau lòng cho cây cỏ bé nhỏ kia hồi lâu.

Ta quên đi đau đớn trên người, nhập tâm nghe nàng kể về thế giới qua con mắt hoa cỏ.

Thời điểm ra đi, nàng phất phất tay, nói:

“Chúc ngươi hôm nay thật vui vẻ! Chúc ngươi giữ luôn cả phần vui vẻ ấy cho ngày mai nữa nha!”

…… Cho tới bây giờ chưa ai chúc ta vui vẻ cả.

Ngày thứ hai nàng không đến.

Ta rất nhanh nhập cuộc nội chiến trong cung đinh, rất nhanh quên chuyện này, chỉ coi hôm đó là giấc mộng.

Nhưng ta không cách nào khống chế mình hết lầ này đến lần khác hồi tưởng lại.

Lúc này bản thân ta mới ý thức được, hôm đó thứ Lâm Tang Hoè đỡ lên không phải cỏ đuôi chó.

Mà chính là ta.

2.

Gần đây Giang Hành San hành động vô cùng gấp gáp.

Những năm này ta trong cung chịu nhục, âm thầm lôi kéo được không ít thế lực, cũng là thời điểm để để kiềm lại Ngũ đệ ra chiếu sưu cao thuế nặng.

Hắn cho rằng kế hoạch hạ độc của mình đã vô cùng hoàn hảo rồi.

Ta trúng độc, có thể mượn cơ hội đi Tang Linh Sơn chờ Lâm Tang Hoè, nàng sẽ đem ta mang về nhà;

Không đợi được nàng, ta có thể dùng thuốc ức chế độc dược, một thân suy yếu đi tìm nàng, nàng cũng sẽ mang ta về nhà thôi.

Cảm tạ Ngũ đệ của ta rất nhiều.

May mắn là, chờ được nàng rồi.

Thời điểm ta mở mắt, nàng đang ngay tại bên giường, dáng vẻ khổ sở vô cùng.

Nàng trưởng thành rồi, gương mặt trắng nộn non mềm, đôi mắt tinh khiết không tạp chất.

Nàng nhất định là đau lòng cho ta.

Còn đắc ý sờ lên đầu của ta.

Thế nhưng là nàng hỏi ta ta tên là gì.

Về sau ta không nói gì, ta không biết nàng là quên ta hay là bộ dạng ta đã thay đổi quá nhiều, hoặc là, nàng căn bản cũng không có nhớ kỹ ta là ai nữa.

Nàng đi hái thuốc, ta gặp Lâm ngự y.

Ông ấy cũng biết chuyện ta giả mù, ta cũng nói với ông ấy kế hoạch của mình, ông ấy nói rằng mình sẽ hết lòng ủng hộ ta, chúng ta còn quyết định rằng, giấu diếm Lâm Tang Hoè chuyện này.

Sau đó ta còn biết là, Lâm Tang Hoè hôm đó về kể rát nhiều về chuyện của ta cùng cây cỏ đuôi chó đáng thương trong sân, chỉ là ngày thứ hai phát sốt cao, đã quên bảy tám phần.

Không sao cả, chúng ta có thể từ từ làm quen lại.

Ta luôn ăn cơm nàng làm, tay nghề rất tốt, chỉ có điều tất cả đều là món chay.

Đương kim Thánh thượng đã áp đặt sưu cao thuế nặng khiến bách tính phải sống một cuộc sống như thế này sao?

Ta nhíu lông mày, không nhìn thấy Lâm Tang Hoè ở đối diện biểu cảm có chút mất mát

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8