Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Thanh Hoè
Ngoại truyện 2.3

Cập nhật lúc: 2026-03-16 02:39:34 | Lượt xem: 2

Diễn xuất của cái tên Giang Tiểu Cường này cũng quá vụng về đi, dán một cái mặt nạ, giả giọng một cái liền nghĩ có thể gạt được ta, Giang Hoành Thanh sẽ không bao giờ ở trước mặt ta mà xưng là “ bản vương”

Quên nói, Giang Tiểu Cường là tên thân mật chúng ta đặt cho Ngũ đệ của mình ( Tiểu Cường = gián).

Ta cũng nở ra một nụ cười lừa gạt:

“Ta cũng rất nhớn phu quân  ~ Nhanh để thiếp thân phục vụ Ngài thật tốt nào ~”

Giang Tiểu Cường đại khái không nghĩ tới thì ra Lâm Tang Hoè là một nữ tử phóng đãng như thế, thế mà lại muốn cùng hắn “ chơi” trong tù, kém chút liền chảy chảy nước bọt ròng ròng thèm muốn.

Ta nhìn hắn liên tục không ngừng thoát y, trần trùng trục muốn nhào lên.

Ta lui lại một bước.

Thật nhỏ.

Không chờ hắn kịp phản ứng, ta nhảy lên lưng bạch hổ.

“Hổ huynh! Đúng lúc này!”

Bạch Hổ nhảy lên, Giang Tiểu Cường không né tránh kịp nữa, thân thể bị bạch hổ nhảy qua kéo đi, còn phải gắt gao bảo vệ mạng của mình.

Định lấy gương mặt của Giang Hoành Thanh mà dụ dỗ ta đấy à?.

Không xử lý hắn thì không được, ta cầm dây xích sắt đem hắn trói lại, gọi Bạch Hổ đi tìm Giang Hoành Thanh.

“Xong chuyện rồi ta giúp ngươi chữa thương rồi trả tự do cho ngươi!”

Bạch Hổ thét dài một tiếng nhanh chóng chạy đi.

6.

Căn cứ theo mặt trời mọc lặn, ta đã ở đây chờ đợi cùng Giang Tiểu Cường ba ngày rồi

Ta cũng đã thử ra ngoài, chỉ là cái tư lao này địa hình phức tạp, ta nhất thời không dò rõ đường, lại thêm Giang Tiểu Cường chưa chết, vẫn là theo dõi hắn miễn đến lúc hắn hoá yêu lại làm hại ta.

Ta đói gần chết, Giang Tiểu Cường cũng sắp c.h.ế.t đói.

Nếu Giang Hoành Thanh còn không tới, chắc chắn hắn sẽ đau lòng c.h.ế.t vì mất đi ái phi của mình.

“Bản vương hỏi ngươi……”

Giang Tiểu Cường bỗng nhiên lên tiếng, ta giật mình.

“Làm sao ngươi biết thân phận thực sự của bản vương……”

Ta xoè ngón tay ra, không thèm lưu tình bắt đầu đếm:

“Ngươi không thanh thuần bằng hắn, không ôn hoà bằng hắn, không vóc người đẹp như hắn, hắn sẽ không ở trước mặt ta xưng bản vương, biết ta không thích những nơi tăm tối……”

Giang Tiểu Cường vội kêu ta dừng.

“Ngươi không nghĩ rằng hắn có vấn đề sao?”

“Ý của ngươi là, hắn vốn là người của hoàng gia, không hiểu sao lại lấy lòng ta, liệu có phải là muốn thứ gì đó từ tay cha ta hay không? Hắn ban đêm xuất hành, trên mắt cá chân có Phi Long, còn bị chó cắn, có khi nào hắn đang hại ta?”

GIang Tiểu Cường gật gật đầu.

“Vậy thì thế nào? Ta tin tưởng hắn.”

Nói xong, ta nghĩ nghĩ, bỗng nhiên có chút bội phục Giang Tiểu Cường.

“Một chiêu g.i.ế.c tâm này của ngươi tính toán cũng rất khá, trước tiên vu hãm ta, lại vu hãm hắn, sau đó ta cùng hắn sẽ sinh ra hiềm khích, cuối cùng ta sẽ bị gắn mác yêu nữ, hắn cũng sẽ tự trách khó chịu trong lòng.

“Đáng tiếc, ta lại rất tin tưởng hắn, mấy ngày nay không tìm được ta, đoán chừng là vội vàng đem ngươi những những thế lực ngươi đã giấu kỹ kia c.h.é.m hết cả rồi.”

GiangTiểu Cường tức giận đến mức toàn thân phát run.

“Hợp tác với ta, ngươi chỉ đường để ta ra ngoài, ta tha cho ngươi một mạng.”

“A, ngươi có c.h.ế.t đói cũng coi như Giang Hoành Thanh mất đi một cái mạng rồi, lưỡng bại câu thương cũng không tệ.”

“Ngươi ghen ghét với hắn như vậy sao?”

“Không phải ghen ghét mà là hận!”

“Ngươi đơn giản là cảm thấy người luôn luôn bị ngươi giẫm dưới chân lại bỗng nhiên trái lại đánh ngươi một bàn tay, ngươi đang vì kiếm cớ cho tôn nghiêm đáng thương của mình mà dùng đến bạo lực mà thôi.”

“Không phải!”

“Không có nghị lực của hắn, không có đầu óc của hắn, vậy mà vẫn muốn lừa mình dối người.”

“Im ngay!!!”

Ta câm mồm.

Hài tử của Đế vương phần lớn tâm tư sâu nặng, tuổi còn nhỏ đã gặp nhiều chuyện lẽ ra không nên nhìn thấy, không có mấy ai có tâm lý bình thường, sau cùng, ta cũng chỉ cảm thấy hắn đáng thương thôi.

Nhưng mà Giang Hoành Thanh thì sao?

Hắn nhất định một mình nhẫn nhục một khoảng thời gian rất dài, ta không dám tưởng tượng.

Cách đó không xa có người đang tìm ta.

Phu quân ta đã tới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8