Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Thanh mai ngọt ngào
6

Cập nhật lúc: 2026-03-09 11:57:11 | Lượt xem: 3

Sau ngày Quốc Khánh, vì giấc mơ hổ đó, cũng cố tình tránh mặt Chúc An Du.

Ai ngờ đến bữa tối, bắt gọi Chúc An Du sang ăn cơm.

lề mề , “Mẹ, chú dì ở nhà ?”

“Chú dì của con thăm nhà , trong nhà hôm nay chỉ mỗi An Du thôi, con mau qua đó gọi thằng bé .”

Lời khó cãi, cũng .

chạy đến nhà Chúc An Du gõ cửa.

“Chúc An Du, gọi…”

Cánh cửa đột ngột mở , kịp rút tay, cả theo quán tính nghiêng về phía , bàn tay cũng vô tình hướng về phía .

sờ sờ, cưng cứng.

“Sờ đủ ?”

Đầu tóc Chúc An Du ướt sũng, tùy tiện lau một chút, lộ gương mặt trai .

Cậu mặc một chiếc áo khóa, nhưng kéo khóa, lộ vòng eo, đó còn một lớp cơ bắp săn chắc.

Trong mắt hiện lên ý , trầm giọng .

“Thích ?”

Hơi nóng phả mặt , rõ ràng là mùa thu mát mẻ nhưng cảm giác còn nóng hơn mùa hè.

“Mẹ, bảo gọi sang ăn cơm.”

“Mình về .”

Đến khi bàn cơm, nóng mặt vẫn còn tan .

Lúc ăn cơm, Chúc An Du đối diện .

ngoan ngoãn cúi đầu ăn cơm, dám ngắng đầu, sợ đối mặt với .

“Dì, tay nghề của dì vẫn như xưa.”

“Từ nhỏ tới lớn con cũng chỉ thích mỗi món sườn xào chua ngọt của dì.”

“Ha ha ha, thích ăn thì con ăn nhiều một chút.”

Trên bàn cơm, Chúc An Du mấy câu chọc cho vui vẻ.

Từ nhỏ giả vờ, chuyện với lớn ngọt xớt, khiến tất cả đều yêu quý .

Ăn xong, Chúc An Du chủ động dọn dẹp bát đũa, thấy thương nên lập tức đuổi khỏi bếp.

“Để dì , con phòng khách xem tivi .”

đang ăn quýt ghế sofa, thấy bước tới, lập tức vội vàng lên chạy về phòng.

Cuối cùng bắt ở cửa phòng ngủ.

“Trần Giai Vi, chạy cái gì mà chạy?”

khoanh tay ngực, hùng hồn .

“Mình cảnh cáo , nếu dám ứ c h iế p , sẽ mách .”

“Ức h.i.ế.p ?”

Cậu to hơn, “Là ai ở chùa bày trò để xơ múi , là ai nãy ở cửa…”

vội che miệng , “Đừng nữa'”

“Mình, xin

 

né tránh ánh mắt , yếu ớt .

“Hơn nữa, chuyện đó là ngoài ý , đừng trách .”

Trong mắt lộ ý như như , bằng giọng chắc nịch.

“Trần Giai Vi, thừa nhận , ý đồ với .”

Buồn , chẳng lẽ thích chắc?

Có ý đồ?

Nghĩ đến từ , cảm thấy chột .

Đến khi lên giường ngủ, mấy chữ “ ý đồ” vẫn lởn vởn trong tâm trí .

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8