Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Thanh Mộng Áp Tinh Hà
Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-03-14 03:31:38 | Lượt xem: 2

Ta kéo tay áo Tề Triệt: “Nhưng mà huynh còn chưa nghe được khúc đàn của Diệu Âm tiên tử.”

“Nếu có duyên, nhất định sẽ có cơ hội nghe được.”

Diệu Âm tiên tử chắc là vị cô nương mà Tề Tuân nói, một khúc “Mai Hoa Tam Lộng” đàn rất hay, Tề Triệt muốn được nghe danh đã lâu.

Chỉ là không ngờ cơ hội đến nhanh như vậy.

Ngày hôm sau tham gia tiệc tất niên trong cung, ta dậy từ sớm, mặc bộ y phục Tề Triệt tặng, trang điểm tỉ mỉ, cài trâm cài yêu thích.

Tề Triệt khen ta xinh đẹp, nhưng ta biết mình ở kinh thành này không tính là mỹ nhân, cầm kỳ thi họa cái gì cũng không biết.

Nhưng khi đến hoàng cung, ta vẫn thẳng lưng, cố gắng để mình không tỏ ra quá gượng gạo.

Dưới ánh mắt dò xét của mọi người, ta ngồi xuống bên cạnh Tề Triệt, đây là lần đầu tiên ta vào cung, cho nên trong lòng rất bất an.

Tề Triệt nhìn ra sự bối rối trong lòng ta, ngồi bên cạnh gắp thức ăn cho ta, nhẹ giọng an ủi.

“Tinh Hà đừng sợ, phụ hoàng và mẫu hậu đều rất dịu dàng.”

Ta mỉm cười với hắn, siết chặt chiếc khăn tay trong tay.

Tề Tuân ngồi đối diện nhìn chúng ta bằng ánh mắt lạnh lùng: “Thái tử thật sự rất yêu thương Tinh Hà cô nương.”

Giọng điệu nói chuyện của hắn không có chút thiện ý nào, may mà Tề Triệt không so đo.

Hoàng thượng và Hoàng hậu cũng không làm khó ta, rất nhanh sau đó đã lui xuống, chỉ để lại đám hậu bối chúng ta xem ca múa.

Trái tim treo lơ lửng cuối cùng cũng được thả lỏng, cho đến khi nhìn thấy một mảng đỏ rực xuất hiện trước tầm mắt, là Diệu Âm tiên tử, nói chính xác là tỷ tỷ của ta.

Mấy năm không gặp, tỷ tỷ ngày càng xinh đẹp rạng rỡ, dung mạo khuynh thành, cũng mặc y phục màu đỏ, nàng còn xinh đẹp hơn ta rất nhiều.

Một khúc đàn kết thúc, tỷ tỷ nhìn xuống ta từ trên cao, đánh giá bộ y phục màu đỏ trên người ta.

Ta nhớ đến lúc nhỏ, nàng phát hiện ra ta lén mặc trộm y phục của nàng.

Cảm giác xấu hổ dâng lên trong lòng, ta nắm c.h.ặ.t t.a.y áo, ánh mắt tỷ tỷ cuối cùng dừng lại trên người Tề Triệt đang kinh ngạc, sau đó hành lễ lui xuống.

Tề Triệt hoàn hồn, vội vàng đuổi theo, chỉ để lại mình ta ngồi trên bàn tiệc.

Nội dung edit thuộc về Bút – page Anh Ba Chị Út, không được chôm truyện nhà Bút đi nơi khác, Bút báo Quan bắt đấy!!!

7.

Người trong kinh thành ai ai cũng biết Thái tử có người trong lòng, hắn đã tìm kiếm người trong lòng tám năm trời.

Lúc Tề Triệt đưa ta vào Đông cung, họ đều xem ta là người trong lòng của Thái tử.

Nhưng chỉ có ta biết, trong thư phòng của Thái tử treo một bức tranh mỹ nhân.

Nữ tử trong tranh mặc váy đỏ thêu hoa, gương mặt cô bé tám chín tuổi còn mang theo nét ngây thơ.

Tuy lúc nhỏ ta và tỷ tỷ có bảy tám phần giống nhau, nhưng ta vẫn liếc mắt một cái là nhận ra đó là tỷ tỷ.

Trong bữa tiệc có rất nhiều tiểu thư khuê các không vừa mắt ta, họ không thể nào chấp nhận được việc mình lại thua một người bình thường như ta.

Giờ đây họ có cơ hội mỉa mai ta, có người nhỏ giọng nói: “E là có người sắp không giữ được ngôi vị Thái tử phi nữa rồi.”

Tỷ tỷ sẽ trở thành Thái tử phi, từ lúc chín tuổi trong phủ đã có lời đồn như vậy.

Khi đó Thái tử thường xuyên đến Thượng thư phủ tìm tỷ tỷ, mẫu thân vui mừng ra mặt, ngay cả đối với ta cũng trở nên dịu dàng hơn rất nhiều.

Cho nên ngôi vị Thái tử phi vốn dĩ không phải thứ mà ta có thể mơ ước.

Mặc dù ta cố gắng kiềm chế cảm xúc, nhưng những lời nói khó nghe vẫn khiến ta đau lòng.

Tề Tuân ngồi đối diện đập bàn đứng dậy, lạnh lùng quát: “Nếu không muốn c.h.ế.t thì ngậm miệng lại.”

Ánh mắt thiếu niên lạnh lùng, nhất thời mọi người im lặng, những vị công tử tiểu thư này đều sợ Tề Tuân.

Tiếng tăm của Tề Tuân quả thực không tốt đẹp gì, từ nhỏ đã mất mẫu phi, không được Hoàng thượng yêu thương, mười tuổi đã bị ném ra chiến trường.

Mấy năm gần đây có thể đứng vững vàng ở kinh thành, đều là nhờ vào sự tàn nhẫn của bản thân.

Có lẽ nhớ đến ơn huệ của ta, hắn kéo ta rời khỏi hoàng cung.

Gió đêm lạnh lẽo, ngón tay ta lạnh cóng, Tề Tuân cởi áo choàng của mình khoác lên người ta.

Ngồi trên xe ngựa, ta cố gắng hất tay hắn ra: “Ta muốn quay về Đông cung.”

Ánh mắt Tề Tuân có chút ảm đạm: “Hắn đã tìm được người trong lòng rồi, nàng không thể trở thành Thái tử phi của hắn đâu.”

Ta không nói gì, Tề Tuân ủ rũ, sau một lúc lâu mới lên tiếng.

“Nàng yêu hắn đến vậy sao, mặc dù nàng đã sớm biết người hắn yêu không phải nàng.”

Ta bình tĩnh nói: “Dù sao cũng phải quay về nói lời từ biệt.”

Đến trước cổng Đông cung, Tề Tuân đưa cho ta một miếng lệnh bài của Tam hoàng tử phủ: “Có khó khăn gì, cứ đến tìm ta.”

8.

Tỷ tỷ đang gảy đàn trong đình, tiếng đàn du dương, ánh trăng sáng rực.

Tề Triệt ngồi bên cạnh vẽ tranh cho nàng, khác với sự tầm thường của ta, tỷ tỷ ở bên cạnh hắn, người khác chỉ biết khen một câu tài tử giai nhân.

Ta thẳng lưng, đi đến bên cạnh Tề Triệt, phụ thân đã dạy tỷ tỷ làm người phải có cốt khí, tất nhiên cũng dạy ta như vậy.

Ta cung kính hành lễ: “Thái tử điện hạ đã tìm được người trong lòng rồi, Tinh Hà đến để cáo từ điện hạ.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8