Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Thanh Mộng Áp Tinh Hà
Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-03-14 03:31:40 | Lượt xem: 2

Hắn vô ý để lộ chiếc khăn tay trong tay áo, đó là chiếc khăn mà ta đã dùng để băng bó vết thương cho hắn lúc trước.

Chỉ là thời gian trôi qua quá lâu, là thật lòng thích ta hay là cảm kích ơn cứu mạng, hay là chấp niệm nhiều năm không gặp, e là chính bản thân hắn cũng không phân biệt được.

Ta không nghe lời Tề Tuân, hai ngày trước khi hoàng gia tế trời, ta đã đến miếu Thành Hoàng.

Ta lấy cớ muốn báo đáp ơn đức của Phật tổ, xin ở lại chùa, sư trụ trì thấy ta thành tâm, liền giữ ta lại, phân công cho ta một số công việc quét dọn.

Ta quỳ trước tượng Phật suốt một ngày một đêm, đợi đến khi hoàng gia tế lễ xong đi ra, ta cầm chổi đứng trước cửa.

Hoàng thượng và Hoàng hậu đi phía trước, phía sau là các vị hoàng tử công chúa và tỷ tỷ.

Quỳ suốt một ngày một đêm, chưa có một giọt nước vào bụng, ta đói đến mức đầu choáng mắt hoa.

Tề Triệt nhìn thấy ta, muốn chạy đến đỡ ta, nhưng đã không kịp nữa rồi, ta đã ngã lăn ra đất.

Ta đang đánh cược, đánh cược xem rốt cuộc Tề Triệt yêu ta hay là yêu tỷ tỷ, đánh cược xem hắn còn chút tình cảm nào với ta hay không.

10.

Lần đầu tiên ta và Tề Triệt gặp nhau, cũng là vào sinh thần chín tuổi của ta.

Ta mặc bộ y phục mà tỷ tỷ không thích, trèo tường lẻn ra khỏi phủ.

Mẫu thân thường nói là ta hại tỷ tỷ bị sốt cao, ta không muốn tỷ tỷ bị thương, cho nên đã đến miếu cầu bùa bình an cho tỷ tỷ.

Lúc quay về, không biết cái thang của ta đã bị ai lấy mất, thế là ta bị treo trên tường.

Lúc ta đang suy nghĩ xem làm cách nào để xuống, Tề Triệt đi ngang qua đột nhiên lên tiếng, ta giật mình, trực tiếp ngã từ trên tường xuống, may mà có hắn đỡ phía dưới.

Sợ kinh động đến nha hoàn đi ngang qua, ta vội vàng đưa tay bịt miệng Tề Triệt.

“Ta không phải người xấu, ngươi đừng lên tiếng.”

Nhưng Tề Triệt vẫn cố gắng nói gì đó, ta bất đắc dĩ lấy bánh mai hoa trong người ra dụ dỗ hắn, cuối cùng hắn cũng không giãy giụa nữa.

Ta buông tay ra, Tề Triệt đỏ mặt thở hổn hển.

Hắn nhìn miếng bánh ta đưa, cười khẩy một tiếng.

“Nàng đã lén trèo tường ra ngoài rồi, còn nói mình không phải người xấu.”

Ta ấp úng không nói nên lời, nếu phụ thân biết ta trèo tường, chắc chắn sẽ bị mắng cho một trận.

Thấy ta cúi đầu, hắn nhặt chiếc lá rụng trên đầu ta xuống, lại nhặt quyển sách bị rơi trên mặt đất lên, dịu dàng nhìn ta nói.

“Nhìn y phục của nàng cũng không giống kẻ trộm, chỉ là ta thấy trong viện đều trồng hồng mai, vì sao trên y phục của nàng lại thêu bạch mai?”

Ta bĩu môi: “Tất nhiên là bởi vì ta thích.”

Tề Triệt mỉm cười, cung kính hành lễ.

“Tại hạ là học trò của Liễu đại nhân, hôm nay đến bái phỏng ông ấy, vô tình lạc đường, không cố ý mạo phạm cô nương.”

Ta chỉ đường cho hắn, cất bánh rồi hậm hực rời đi.

Tối hôm đó lúc phụ thân về nhà tìm ta, ta còn tưởng là ông ấy đến tố cáo, nhưng phụ thân chỉ đến đưa cho ta đủ loại y phục mới.

Sau này ta mới biết, vị công tử ôn nhuận lễ độ kia chính là đương kim Thái tử Tề Triệt.

Bức tranh treo trong thư phòng của Tề Triệt, là dung mạo của tỷ tỷ.

Nhưng người trong tranh lại ngồi nghiêng nghiêng trên tường, trên người mặc bộ y phục mà ta đã mặc khi gặp hắn lần đầu tiên.

Một khoảng thời gian sau, Tề Triệt thường xuyên đến Thượng thư phủ, phụ thân không mấy thân thiện với hắn, cho nên mọi người đều nói hắn đến vì tỷ tỷ.

Đợi đến khi ta tỉnh lại, bên cạnh chỉ có mình Tề Tuân, ta rốt cuộc vẫn đánh giá cao bản thân rồi.

Lúc gặp lại tỷ tỷ, chắc hắn rất vui mừng, mừng vì người trong lòng mà hắn đã tìm kiếm tám năm, không phải là người có dung mạo và tài học đều không bằng xưa.

Nội dung edit thuộc về Bút – page Anh Ba Chị Út, không được chôm truyện nhà Bút đi nơi khác, Bút báo Quan bắt đấy!!!

11.

Tề Tuân đưa ta về Tam hoàng tử phủ tĩnh dưỡng, mùa đông sắp qua, trong không khí vẫn còn hơi lạnh, khiến tâm trạng con người cũng trở nên tồi tệ.

Tề Tuân ngày nào cũng ở bên cạnh ta, ngày nào cũng nghĩ đủ mọi cách chọc ta vui, tính tình hắn lạnh lùng, nhưng khi đối diện với ta, lại có đủ kiên nhẫn.

Ta nói: “Tề Tuân, huynh không nên lãng phí thời gian cho ta nữa.”

Tề Tuân lạnh lùng nói: “Nàng vẫn chưa quên được hắn sao?”

Ta cũng coi như hiểu rõ tính tình của Tề Tuân: “Ta và hắn vốn dĩ không có khả năng, ta cũng sẽ không thích huynh.”

Ta nhìn thẳng vào mắt hắn, vẻ mặt nghiêm túc, nhưng hắn vẫn né tránh, ta thở dài.

“Ta chỉ là một nữ tử nhỏ bé, ở kinh thành này, người quyền quý nhiều như lông trâu, ta sẽ rời khỏi đây.”

Ta không thích kinh thành, “Phố phường san sát, nhà nhà giàu có”, người sống trong thành thị phồn hoa đô hội này, lại ngu muội và bạc bẽo.

Năm tám tuổi đó, kinh thành xảy ra dịch bệnh, Hoàng thượng nhút nhát, trực tiếp sai người đưa những người mắc bệnh đi thiêu chết.

Phụ thân lo lắng cho bá tánh, đề nghị nên cách ly bá tánh như mọi khi, tức giận mắng Hoàng thượng tàn nhẫn.

Hoàng thượng nổi giận, nhốt phụ thân vào đại lao, nhưng dù sao phụ thân cũng là trọng thần.

Hoàng thượng vì muốn bịt miệng thiên hạ, vẫn phái người khoanh vùng ở ngoại ô để an trí người dân.

Dịch bệnh trôi qua, phụ thân bị trách phạt rồi được thả ra.

Nhiều ngày sống trong ngục tối, phụ thân đã gầy đến mức chỉ còn da bọc xương, ông ấy một mình bước đi trên đường phố, bước chân loạng choạng.

Ngoài hoàng cung toàn là người, phụ thân toàn thân lấm lem bị người ta chen lấn sang một bên.

Những người mắc bệnh dịch được nhặt về một mạng, quỳ lạy về phía hoàng cung, cảm ơn ơn đức của Hoàng thượng, miệng không ngừng hô: “Hoàng thượng thánh minh.”

Không ai nhớ đến lời can gián của phụ thân, cũng không ai nhìn thấy vẻ mặt ảm đạm trong mắt phụ thân.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8