Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Thanh xuân buông thả
Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-03-16 02:40:19 | Lượt xem: 5

Vào ngày thi cuối kỳ, tôi đang làm bài thi. Sau khi có kết quả, tôi đã từ vị trí thứ hai vượt lên đứng nhất lớp.

Cô giáo vẫn chúc mừng tôi những vẻ mặt trông có chút tiếc nuối.

“Quan hệ giữa Khúc Nam Tự và em vẫn luôn thân thiết, sao gần đây thành tích của em ấy lại tụt lùi nhiều thế? Trước đây em ấy còn đứng đầu cả khối, thế mà bây giờ xếp tận thứ hai trăm bao nhiêu rồi.”

Một giáo viên khác lắc đầu, ra chiều tiếc nuối cho cậu ta: “Yêu sớm rồi chứ gì.”

“Hạ Tri Tình kia cũng thật lạ, bản thân không học hành đàng hoàng thì thôi, còn bắt cóc luôn học sinh giỏi nữa chứ.”

Tôi im lặng đi ra khỏi văn phòng, lúc đi ngang qua hành lang, tôi nhìn thấy Khúc Nam Tự và Hạ Tri Tình đang hút chung một điếu thuốc.

Hạ Tri Tình phả làn khói thuốc mùi bạc hà lên mặt Khúc Nam Tự, sau đó mỉm cười nhét điếu thuốc vào miệng cậu ta.

Khúc Nam Tự không từ chối, cũng thành thạo phun mây nhả khói.

Cậu ta không mặc đồng phục học sinh mà thay vào đó là một chiếc áo phông in hình đầu lâu màu đen giống Hạ Tri Tình.

Hạ Tri Tình nhìn thấy tôi thì chọc chọc Khúc Nam Tự, cong môi nói: “Chẳng phải kia là bạn từ tấm bé của anh đó sao? Đi chào hỏi đi, bây giờ người ta đã đứng đầu khối rồi đấy.”

Khúc Nam Tự liếc tôi, bình tĩnh nhìn đi chỗ khác, đôi môi mỏng phun ra hai chữ.

“Chán chết.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8