Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Thanh xuân buông thả
Chương 11

Cập nhật lúc: 2026-03-16 02:40:36 | Lượt xem: 3

Sau khi kết thúc kỳ thi đại học về nhà, tôi thấy mẹ đang nói chuyện điện thoại trong phòng khách với vẻ lo lắng.

Cúp điện thoại rồi bà thở dài: “Thằng bé Nam Tự này cãi nhau với bạn gái ngay trước ngày thi đại học, dầm mưa nguyên một ngày.”

“Cuối cùng đang lúc thi thì lên cơn sốt, mấy câu hỏi nhiều điểm đều không kịp làm, chắc lần này nó trượt rồi.”

Tôi giật mình, chợt nhớ tới hình như mấy ngày trước có nghe nói Khúc Nam Tự cãi nhau với Hạ Tri Tình vì chuyện bạn trai cũ của cô ả.

Hôm đó trời mưa rất to, Hạ Tri Tình chạy ra ngoài trời mưa mà khóc, Khúc Nam Tự cũng lao ra mưa vì cản cô ả lại.

Hai người ôm hôn nhau dưới cơn mưa lớn, ướt như chuột lột, rất nhiều bạn học đều đứng xem.

Tôi còn nhớ một bạn còn rất hâm mộ: “Hai người họ lãng mạn ghê, cứ như đang quay phim truyền hình vậy.”

“…”

“Mẹ Nam Tự tức phát khóc, nói là sau này sẽ hoàn toàn từ bỏ nó, không bao giờ để ý đến nó nữa.”

Mẹ tôi cau mày: “Con nói xem trước đây nó ngoan như vậy, sao lại thành ra thế này chứ?”

Tôi không nói gì.

Thành thật mà nói, tôi cũng không biết.

Có lẽ vì cuộc sống mười năm qua của Khúc Nam Tự quá xuất sắc, hoặc cậu ta đã chán ngấy cuộc sống cứng nhắc này.

Hoặc có lẽ cậu ta thực sự rất yêu Hạ Tri Tình.

Tóm lại, tất cả những chuyện này chẳng liên quan gì đến tôi cả.

Trong buổi liên hoan sau kỳ thi đại học, Khúc Nam Tự và Hạ Tri Tình đều tham gia.

Không cần chuẩn bị cho kỳ thi đại học nữa, tôi cũng bắt đầu học cách trang điểm, mặc chiếc váy mới mua.

Ánh mắt của Khúc Nam Tự cứ dán chặt lấy tôi, hơi ngạc nhiên, cũng hơi phức tạp.

Tôi không biết uống rượu nên chỉ uống nước cam thôi, Hạ Tri Tình cụng ly với các bạn nam xung quanh, trước mặt cô ả bày tầm chục chai bia, Khúc Nam Tự ngồi bên cạnh có cản cũng cản không nổi.

“Kiều Ngôn, cậu định đăng ký vào đâu thế? Điểm của cậu chắc thừa sức vào đại học Thanh Hoa hay đại học Bắc Kinh nhỉ?”

Một cô bạn cùng lớp cười hỏi.

“Đúng đấy, Kiều Ngôn vẫn luôn là hạng nhất mà, cậu ấy còn không vào được Thanh Hoa thì ai vào được nữa?”

Tôi còn chưa nói gì, Hạ Tri Tình chợt cười khẩy.

Cô ả đi tới trước mặt tôi, cười đùa đưa cho tôi một ly rượu: “Kiều Ngôn, uống với tôi một ly nhé. Coi như cảm ơn cậu vì suốt mười tám năm qua đã chăm sóc bạn trai tôi tốt như vậy.”

Tôi cau mày: “Không cần, tôi không biết uống rượu.”

Nhưng không biết Hạ Tri Tình phát điên cái gì, cứ nhất quyết ép tôi uống. 

Khúc Nam Tự đi tới cướp ly rượu kia đi: “Cậu ấy thực sự không biết uống rượu.”

Hạ Tri Tình bất mãn hất tay cậu ta ra, đi tới trước mặt tôi nói: “Kiều Ngôn, cô thích Khúc Nam Tự phải không?”

Cô ả không đợi tôi trả lời đã tự nở nụ cười mỉa mai trước.

“Cô có biết tại sao anh ấy không thích cô mà chọn tôi không?”

Khúc Nam Tự cau mày: “Em say rồi!”

Hạ Tri Tình vẫn nói tiếp: “Bởi vì cô rất nhạt nhẽo, Nam Tự chính miệng nói với tôi đấy, anh ấy nói trong đầu cô chỉ biết có mỗi học, chán c.h.ế.t đấy, cô có biết không?”

“Anh ấy nói rằng khi ở bên tôi anh ấy mới thật sự vui vẻ. Cảm giác điên cuồng mà tôi mang lại cho anh ấy là thứ mà cô không thể cho được.”

Cô ả kiêu ngạo nói: “Kiều Ngôn, tuổi trẻ chỉ có một lần thôi. Cô không dám nổi loạn, chẳng trách anh ấy không thích cô.”

“Cô có dám phá thai vì anh ấy không?” 

Cô ả ra vẻ đắc chí lắm: “Tôi dám đấy!”

Các bạn học khác đều nhìn về phía chúng tôi, sắc mặt Khúc Nam Tự tái xanh.

Tôi ngồi trên ghế, kiên định nhìn cô ả: “Cách tôi sống cho tuổi trẻ của mình như thế nào là việc của tôi, không cần người khác định nghĩa hộ.”

“Vả lại tôi cũng không cần ai thích mình cả.”

Tôi cười: “Cái thích của các người đáng giá bao nhiêu chứ?”

Nụ cười của Hạ Tri Tình dần nhạt đi, Khúc Nam Tự nhìn tôi, trong mắt pha tạp rất nhiều thứ cảm xúc mà tôi không hiểu nổi.

Một lúc sau, cậu ta kéo Hạ Tri Tình đi.

Trò hề này không gây ra bất kỳ ảnh hưởng gì.

Bởi vì vài ngày sau, kết quả thi đại học đã có.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8