Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Thanh xuân buông thả
Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-03-16 02:40:29 | Lượt xem: 3

Sau khi về nhà, mẹ Khúc đang ngồi trên ghế sofa nhà tôi.

Mắt bà ấy sưng húp, mẹ tôi thì ngồi bên cạnh thở dài.

“Ngôn Ngôn, cháu có thể khuyên bảo Nam Tự giúp dì không? Trước kia nó nghe lời cháu nhất.”

Bà ấy ngẩng đầu lên, ánh mắt tràn đầy hy vọng.

Tôi do dự một lát, cười khổ nói: “Dì ơi, cháu sợ bây giờ cháu có nói cậu ấy cũng không nghe đâu.”

“Lâu lắm rồi chúng cháu có đi chung đâu.”

Mẹ Khúc nắm tay tôi nghẹn ngào: “Ngôn Ngôn, cháu giúp dì đi được không? Dì thực sự hết cách rồi.”

“Bây giờ trong đầu Nam Tự chỉ có mỗi cô gái kia thôi, dì có nói gì nó cũng không nghe, coi như dì cầu xin cháu được không?”

Nhìn dáng vẻ gần như tuyệt vọng của bà ấy, lời từ chối đã quanh quẩn trên đầu lưỡi cuối cùng vẫn không thể nói ra được.

“Thôi được ạ.” Tôi bất đắc dĩ nói: “Vậy để cháu thử xem.”

“…”

Tối hôm sau, lúc tan trường, tôi đến tìm Khúc Nam Tự.

“Tôi có thể nói chuyện với cậu một lát không?” Tôi hỏi nhỏ.

Khúc Nam Tự hơi mất kiên nhẫn nhưng vẫn đi theo tôi sang một bên.

“Có chuyện gì?”

Tôi lưỡng lự một lúc rồi nói: “Dì Khúc nhờ tôi khuyên cậu.”

“Khúc Nam Tự, tôi biết cậu sẽ không quan tâm lời tôi nói, nhưng tôi vẫn muốn khuyên cậu một câu, không phải mọi người không cho cậu yêu đương, chỉ là sắp đến kỳ thi đại học rồi, cậu có thể kiên nhẫn một chút, đợi đến khi kỳ thi đại học kết thúc rồi hẵng yêu được không?”

Khúc Nam Tự cười nhạo tôi: “Kiều Ngôn, từ khi nào mà cậu cũng nói chuyện giống y như bọn họ thế?”

“Chuyện của tôi không mượn cậu lo.”

Nói đoạn, cậu ta định bỏ đi.

Tôi nghĩ đến đôi mắt sưng đỏ của mẹ Khúc, bèn nắm lấy góc áo của cậu ta, nói như van xin: “Nam Tự!”

Hạ Tri Tình từ phía sau đi tới, ôm lấy cổ Khúc Nam Tự.

Cô ả nhếch môi nhìn tôi: “Kiều Ngôn, chắc cô sẽ không mượn cái mác khuyên anh ấy giúp mẹ anh ấy để cố ý khiến chúng tôi chia tay đấy chứ?”

“Để tôi đoán nhé.” 

Cô ả tiến lại gần tôi, trong mắt thoáng hiện lên vẻ ác ý: “Cô thích Nam Tự đúng không?”

Tôi hơi hoảng loạn, không thốt ra được lời nào.

Hạ Tri Tình cười hì hì nói với Khúc Nam Tự: “Bị em đoán đúng rồi nhỉ? Em đã nói với anh là cô bạn thân này thích anh từ lâu rồi mà.”

“Nam Tự, anh thấy thế nào? Nếu anh cũng thích cô ấy, em có thể rút lui, tác thành cho hai người.”

Khúc Nam Tự chỉ lạnh lùng liếc tôi, trong mắt hiện lên vẻ khinh thường và chán ghét.

“Đừng khiến tôi ghê tởm nữa.” Cậu ta nói.

Tôi đứng c.h.ế.t trân tại chỗ, cả người như bị đóng băng.

Trong lòng tôi đau đớn khôn tả, nhưng tôi vẫn muốn kéo cậu ta lại.

Tôi khàn giọng nói: “Hạ Tri Tình, nếu cô thực sự thích cậu ấy thì không nên làm lỡ dở cậu ấy.”

“Cô cũng biết kỳ thi đại học quan trọng như thế nào với một người mà.”

Hạ Tri Tình nheo mắt, ôm lấy Khúc Nam Tự: “Anh có nghĩ là em làm lỡ dở anh không?”

“Nếu không thì anh chia tay với em rồi thi đại học với cô ấy nhé?”

Khúc Nam Tự giơ tay đẩy tôi một cái thật mạnh.

Ánh mắt cậu ta đầy vẻ mất kiên nhẫn và chán ghét: “Đủ rồi, Kiều Ngôn, tôi không nói gì nên cậu thật sự cho là mình quan trọng lắm hả?”

“Em đừng quan tâm đến cậu ta, đầu óc cậu ta có vấn đề đấy!” Cậu ta nói với Hạ Tri Tình.

Hạ Tri Tình liếc tôi, ánh mắt đầy vẻ khinh miệt.

Sau đó cô ả ngẩng đầu lên, trao cho Khúc Nam Tự một nụ hôn sâu ngay trước mặt tôi.

Mặt tôi từ từ tái đi: “Khúc Nam Tự, sau này cậu sẽ hối hận.”

Khúc Nam Tự cười tỏ ý khinh thường.

“Hối hận?”

“Tôi sẽ không bao giờ hối hận.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8