Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Thanh xuân buông thả
Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-03-16 02:40:30 | Lượt xem: 3

Đêm đó, tôi về nhà rồi tự nhốt mình trong phòng.

Tôi ngẩng đầu lên, nhìn cái kệ treo tường bày đầy đồ đạc.

Trong đó có một mô hình Khúc Nam Tự tặng tôi hồi sinh nhật năm ngoái.

Đó là mô hình tôi rất thích nhưng đắt quá nên tôi vẫn luôn không chịu mua.

Khi đó cậu ta đã tiêu hết tiền mừng tuổi rồi tỉ mỉ lắp ghép suốt ba tháng trời. Khoảnh khắc cậu ta cầm nó đến trước mặt tôi, ánh mắt cậu ta như có ánh sao.

“Thích không?”

Thiệp chúc mừng bên cạnh viết: “Hy vọng Kiều Ngôn sẽ luôn vui vẻ hạnh phúc!”

Lúc nhìn thấy mấy dòng chữ này, tôi chợt cảm thấy mắt mình cay cay.

Tôi thật sự không hiểu nổi, tại sao một người lại có thể thay đổi đột ngột đến vậy.

Cậu ta thực sự rất thích Hạ Tri Tình.

Thích đến mức trừ cô ả ra, tất cả mọi người đều trở thành rác rưởi trong mắt cậu ta.

“…”

Tôi không ngờ hôm sau Khúc Nam Tự lại chủ động đến tìm tôi.

“Kiều Ngôn, nghĩ lại mới thấy hôm qua tôi có hơi quá đáng.”

“Chúng ta nói chuyện chút đi, tôi muốn trực tiếp xin lỗi cậu.”

Hôm sau là cuộc thi vật lý, tôi đã chuẩn bị cho cuộc thi này rất lâu. Nếu làm tốt, tôi có thể sẽ được tuyển thẳng.

Khúc Nam Tự và tôi đã cùng nhau chuẩn bị cho kỳ thi này, trước kia còn là cậu ta kéo tôi học cùng.

Nhưng bây giờ chỉ còn lại mình tôi thôi.

Vốn là tôi không muốn lãng phí thời gian, nhưng xoắn xuýt hồi lâu rồi cuối cùng tôi vẫn đến chỗ hẹn.

Tôi muốn cho Khúc Nam Tự một cơ hội, cũng muốn cho tình bạn của chúng tôi một cơ hội.

Cậu ta hẹn tôi đến kho để dụng cụ thể dục của trường. Trời sẩm tối, trong kho chỉ toàn mùi ẩm mốc và bụi bặm, trời tối đến nỗi không nhìn rõ bóng người.

Tôi chợt cảm thấy có gì đó không ổn, vừa lùi lại vừa hét lên: “Khúc Nam Tự, cậu ở đâu?”

Một giây trước khi tôi chuẩn bị đi ra khỏi nhà kho, cửa nhà kho đột nhiên bị đóng sầm lại từ bên ngoài.

Đồng tử của tôi co lại, tôi lao tới đập cửa rầm rầm!

“Mở cửa, bên trong còn có người mà!”

“Mở cửa!”

Nhưng bên ngoài hoàn toàn không có bất kỳ động tĩnh gì.

Vào khoảnh khắc đó, tôi như bị dội một gáo nước lạnh từ đầu đến chân, cả người tôi run lên.

Tôi chợt nhận ra Khúc Nam Tự không hề có ý muốn xin lỗi tôi.

Cậu ta chê tôi xen vào việc của người khác, đang dạy tôi một bài học mới đúng.

Nhưng mà… Tôi ngồi tựa lưng vào cửa nhà kho trượt xuống, rơi vào tuyệt vọng.

Nhưng mà ngày mai tôi còn có cuộc thi vật lý nữa!

Nếu tôi bỏ lỡ cuộc thi này, tôi sẽ hoàn toàn bỏ lỡ danh ngạch tuyển thẳng!

Đợi ngày mai có người đến mở cửa nhà kho thì không kịp nữa rồi.

Một mình tôi ngồi co quắp run cầm cập trong nhà kho, bóng đêm càng lúc càng tối, tôi không nhìn thấy bất cứ thứ gì xung quanh.

Chỉ có một tia sáng yếu ớt lọt vào từ cửa sổ trên nóc nhà.

Tôi nhìn ra cửa sổ, nghiến chặt răng.

Một lúc sau, tôi bắc bàn ghế leo lên từng chút một, cuối cùng cũng với tay được đến cửa sổ, dùng hết sức lực trèo lên.

Cửa sổ nhà kho cực kỳ cao, nhìn từ trên xuống ít nhất cũng phải cao tầm hai ba tầng, tôi hơi sợ độ cao, trước mắt bỗng hoa lên.

Bỗng dưng tôi rất muốn khóc.

Tôi không biết tại sao Khúc Nam Tự lại làm vậy với tôi.

Nếu cậu ta chỉ là một người xa lạ thì tôi cũng không buồn như vậy.

Nhưng chúng tôi đã từng rất thân thiết.

Cậu ta đối với tôi rất tốt.

Giờ đây, chàng trai từng đau lòng khi nhìn tôi rơi nước mắt lại đối xử với tôi tàn nhẫn hơn bất kỳ ai khác.

Lòng bàn tay tôi đổ mồ hôi, dồn hết cam đảm.

Tôi phải liều thôi.

Tôi không thể bỏ lỡ cuộc thi được.

Lát sau, tôi nhắm mắt, nhảy xuống.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8