Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

[Thập Niên 80] Xem Mắt Nhầm, Tôi Đã Kết Hôn Với Sĩ Quan Mạnh Nhất
Chương 24: Cô Sợ Mình Nấu Ra Thứ Gì Đó Hắc Ám, Đầu Độc Nhà Chồng (2)

Cập nhật lúc: 2026-03-15 15:42:24 | Lượt xem: 4

Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Bọn họ ăn bữa trưa tại nhà.

Rất thịnh soạn, tám món ăn nóng, bốn món ăn nguội, có cả món chè (*) và một món canh mặn.

(*) Nguyên văn “Canh ngọt” (甜汤): Cách gọi chung cho món chè, hoặc đồ tráng miệng có nước súp.

Trong lúc đó, Lục Tư Đình cũng vào bếp giúp mẹ, nhân tiện nói rõ chuyện nhầm lẫn trong buổi xem mắt, rồi lại hỏi han về đối tượng xem mắt ban đầu, bấy giờ mới biết được, thời gian gần đây, đối tượng xem mắt ban đầu đã giảm cân, không có đủ chất dinh dưỡng, cho nên trước khi ra ngoài thì đã ngất xỉu trước cửa nhà, được đưa đến bệnh viện.

Chính vì vậy mới có sự nhầm lẫn kì lạ như thế.

Đúng là rất trùng hợp.

Lục Tư Đình càng muốn nói, đây là duyên phận giữa anh và Bạch Vi.

Lục Tư Dĩnh đang trò chuyện với Bạch Vi ở ngoài.

Lục Tư Dĩnh rất dẻo miệng hay nói, biết rất nhiều thứ, nói chuyện giết thì giờ làm cho người khác cảm thấy thoải mái, thả lỏng một cách vô cùng tự nhiên.

“Ăn cơm thôi, mọi người mau vào ngồi đi.”

Bữa trưa rất thịnh soạn, Lục Tư Đình vẫn luôn chăm nom quan tâm đến Bạch Vi trong suốt bữa ăn.

Sau khi ăn xong, hai người lại đi dạo xung quanh đó, mãi đến tối Lục Tư Đình mới đưa Bạch Vi về nhà.

Do chuyện đi xem mắt nên Bạch Vi đã xin nghỉ vài hôm, ngày mai sẽ đi làm trở lại.

Điều này có nghĩa là hai người họ sẽ không thể gặp nhau vào ban ngày được.

Lục Tư Đình đưa Bạch Vi xuống dưới tầng, lại có chút không nỡ để cô đi, vì thế mở miệng hỏi: “Đúng rồi, trang phục cưới chúng ta mặc trong đám cưới ấy, em có yêu cầu gì không?”

Thời đại này, các bộ đồ cưới cũng không chênh lệch nhau là bao, khá là sêm sêm, Bạch Vi cũng chưa xem được nhiều mẫu lắm, không biết nói thế nào.

Lục Tư Đình bèn bảo tiếp: “Thế này nhé, hai hôm nữa anh sẽ liên hệ với tiệm chụp ảnh một chút, ở đó họ cũng có đồ cưới, anh đưa em qua thử một lần luôn.”

“Được.” Bạch Vi đồng ý ngay.

Trời đã tối, dù vẫn còn luyến tiếc trong lòng nhưng Bạch Vi biết, mình phải về nhà thôi.

Lục Tư Đình cũng còn nhiều việc ở đơn vị, lần này ra ngoài xem mắt, phó tiểu đoàn trưởng đã phải tạm thời tiếp quản chuyện trong doanh trại thay anh.

Bận rộn hai ngày, Lục Tư Đình gần như đã hoàn thành xong xuôi mọi việc ở doanh trại, hôm nay lập tức chuẩn bị lái xe đi ra ngoài.

Anh tìm trên xe cả buổi, cuối cùng cũng tìm được một mảnh giấy nhỏ, trên đó là số điện thoại của nơi chuyên đảm nhận làm tiệc do một người bạn giới thiệu cho anh.

Việc kết hôn chỉ có một lần trong đời, mặc dù thời gian có hơi gấp, nhưng những thứ khác, Lục Tư Đình sẽ không làm qua loa.

Anh muốn dành cho Bạch Vi một đám cưới thật trọn vẹn.

Chọn bàn tiệc cưới cỡ lớn nhất, đặt ở nhà hàng rộng nhất gần đó, bao toàn bộ nhà hàng trong một ngày, đến lúc ấy, họ hàng nhà họ Lục và nhà họ Bạch đều sẽ đến, nếu không bao trọn nhà hàng thì Lục Tư Đình sợ sẽ không đủ chỗ ngồi.

Xác định rõ thời gian và địa điểm xong xuôi, Lục Tư Đình mới lái xe đến bưu điện.

Gần trưa, Bạch Vi cũng đang chuẩn bị tan làm về nhà ăn cơm, lúc Lục Tư Đình đến, cô còn có hơi bất ngờ.

“Gần đây có nhà hàng khá ổn, hôm nay chúng ta đi ăn ở đó nhé.”

Lục Tư Đình đưa Bạch Vi đến thẳng nhà hàng.

Lên xe, Bạch Vi vẫn còn hơi nghi ngờ, hỏi: “Hôm nay anh đến làm gì vậy, ở đơn vị không bận sao?”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8