Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

[Thập Niên 80] Xem Mắt Nhầm, Tôi Đã Kết Hôn Với Sĩ Quan Mạnh Nhất
Chương 268: Sau Này Con Cái Chắc Chắn Sẽ Văn Võ Song Toàn (2)

Cập nhật lúc: 2026-03-15 16:07:20 | Lượt xem: 4

Mấy người họ đã thay bộ trang phục chiến đầu bình thường, mặc thường phục, mặc dù để tóc ngắn, nhưng cũng không che được sự xinh đẹp trẻ tuổi của bọn họ, phần lớn vừa ngầu lại vừa đẹp.

Lục Tư Dĩnh cùng Trác Tư Thành đi tới, hai người đứng chung một chỗ, thật sự rất đẹp đôi, lập tức có mấy nữ binh bắt đầu gây rối: “Chị Dĩnh, không ngờ là chị lại thích kiểu này, nếu như chị nói sớm một chút thì tụi em đã giới thiệu cho chị.”

“Đúng thế, chị Dĩnh của chúng ta chính là vương bài trong binh đoàn, lần nào huấn luyện cũng đứng nhất, không ngờ là chồng của chị lại thư sinh như vậy.”

“Nhưng mà như vậy cũng tốt, bổ sung cho nhau, về sau con cái của chị Dĩnh sẽ có anh rể hỗ trợ học, có chị Dĩnh hỗ trợ dạy võ, sau này con cái chắc chắn sẽ văn võ song toàn!”

Một đám con cái lập tức cười ra tiếng.

Đây là lần đầu tiên bọn họ gặp Trác Tư Thành, cũng không phải trước kia chưa từng nghe nói, người yêu của Lục Tư Dĩnh là một giáo viên, giáo viên là người như thế nào?

Trong ấn tượng, nghiêm túc, cứng nhắc, lại vô lý.

Không nghĩ tới, Lục Tư Dĩnh lại tìm ra một người vừa đẹp trai vừa thâm tình, vừa rồi khi Trân Mộc Mộc đến tìm các cô ấy thì cũng đã kể hết những lời Trác Tư Thành đã nói cho bọn họ.

Như vậy xem ra, hẳn là Lục Tư Dĩnh đã gả đúng người.

Các cô ấy cũng vui vẻ thay Lục Tư Dĩnh, bình thường mọi người cũng là bạn của nhau, cho nên mới đùa giỡn một chút.

Lục Tư Dĩnh không thể phản bác, bị mấy người trêu một lúc thì mặt đỏ rần, cô ấy có chút thẹn quá hoá giận, lập tức lấy khí thế của trung đoàn trưởng ra, dạy dỗ: “Mọi người kiềm chế một chút, đừng quên mọi người vẫn chưa kết hôn, chờ sau này đến khi tôi tham gia hôn lễ của mọi người thì mọi người nghĩ thử xem sẽ có chuyện øì xảy ra.”

Đến lúc đó, cô ấy nhất định sẽ trêu chọc gấp bội.

Các nữ binh đều không coi ra gì, cười cười rồi đi qua.

Phục vụ bắt đầu mang thức ăn lên, mỗi bàn ngồi có tám đến 10 người, 4 món rau trộn, 6 món thức ăn chay, 8 món ăn mặn, cộng thêm hai khay màn thầu, hai món canh.

Nếu là chỗ đàn ông ngồi thì sẽ có thêm hai bình rượu, nếu không phải chỗ của đàn ông thì sẽ đặt đồ uống khác.

Chờ đến khi thức ăn được mang lên một nửa, Lục Tư Dĩnh cũng đi thay váy, dặm lại lớp trang điểm, chuẩn bị đi mời rượu.

Trong cả ngày hôm nay, đây chính là lúc mà cô ấy mong đợi nhất.

“Chúc mừng chúc mừng, chúc hai người trăm năm hạnh phúc, lâu lâu dài dài.”

“Hạnh phúc, nhất định sẽ hạnh phúc!”

“Chân tình như nước, rả rích không ngừng, vĩnh kết đồng tâm, trăm năm hảo hợp!”

“Cảm ơn.”

Nâng ly một cái, Lục Tư Dĩnh trực tiếp uống Xong rượu.

Đây chắc chắn là khâu không thể thiếu, Trác Tư Thành không thể uống, cho nên đứng ở bên cạnh trò chuyện, sau đó rót rượu cho Lục Tư Dĩnh rót rượu.

Cậu ấy là biết tửu lượng của vợ mình cho nên cũng không lo lắng.

Người khác thấy Lục Tư Dĩnh có thể uống như thế thì lập tức muốn rót rượu cho bọn họ.

Có nhà ai kết hôn mà không rót rượu cho cô dâu chú rể chứ, có còn là anh em tốt nữa không?

Lý Học Vĩ cùng mấy người Tiết Trầm nhìn nhau, lập tức cầm chén rượu đi qua.

“Lão tứ à, cậu xem, lúc đi đón dâu, cậu để chúng tôi uống nhiều rượu như vậy mà cậu không uống chút nào sao?”

“Đúng thế, mọi người đến mới mời rượu, cậu cũng không thể không uống rượu của chúng tôi được.” Mấy người bọn họ vừa qua thì đã vây Trác Tư Thành lại, những người khác không thể làm gì khác hơn là đi tìm Lục Tư Dĩnh.

Trác Tư Thành có tửu lượng quá kém, chỉ có thể lấy nước thay rượu uống cùng bọn họ.

“Cô dâu, tôi kính cô!”

“Thống khoái!”

“Tới tới tới, chị Dĩnh, em mời chị một chén.”

“Tư Dĩnh, tân hôn hạnh phúc, em mời chị một chén!”

Rất nhiều người tới mời rượu, tất cả bọn họ đều mang rượu trắng đến, Lục Tư Dĩnh cũng không từ chối ai cả, cô ấy uống hết.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8