Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Thật Giả Công Chúa
1

Cập nhật lúc: 2026-03-14 03:32:56 | Lượt xem: 1

Khi công chúa lưu lạc nhân gian từng làm tỳ nữ trong nhà ta. Cha mẹ ta đối xử với nàng rất tốt, nhưng sau khi nàng về hoàng cung, để xóa bỏ nỗi nhục làm nô lệ, nàng đã cướp đoạt tài sản của gia đình ta, g.i.ế.c cha mẹ ta, biếm ca ca của ta làm thái giám và bắt ta làm tỳ nữ rửa chân.

Sau khi ta c.h.ế.t thảm, ta trọng sinh vào ngày nàng nhận tổ quy tông.

Trước mặt nàng, ta ôm lấy đùi hoàng đế: “Cha! Cuối cùng con cũng tìm được người rồi!”

1.

Ta trọng sinh vào ngày Minh Nhị nhận tổ quy tông. Cơn đau đớn tột cùng khi bị d.a.o cắt vào thịt dường như vẫn chưa nguôi ngoai, khi ta mở mắt ra, ta nhìn thấy Minh Nhị cúi đầu đứng bên cạnh, hỏi:

“Tiểu thư sao vậy? Gặp ác mộng sao?”

Ta sợ quá vội lấy chăn che kín đầu mình.

Trong mắt nàng rõ ràng có sự ghen tị và không cam lòng như vậy, tại sao kiếp trước ta lại không nhận ra?

Ban đầu Minh Nhị chỉ là một kẻ ăn mày, nàng bị bắt nạt khi đi ăn xin trên đường. Cha ta không thể chịu nổi khi đi ngang qua nên đã đưa nàng về và để nàng trở thành tỳ nữ thân cận của ta.

Minh Nhị bằng tuổi ta, lúc đó ta rất vui và coi nàng như muội muội.

Ca ca thương nàng, cũng coi nàng như muội muội, có cái gì thú vị cũng không thiếu nàng.

Sau này Bệ hạ chiêu cáo thiên hạ tìm người, lúc này chúng ta mới biết Minh Nhị chính là công chúa lưu lạc bên ngoài.

Minh Nhị đã được đưa về hoàng cung, chúng ta đều vui mừng cho nàng.

Cho đến khi ba công chúa khác của hoàng đế lần lượt gặp tai nạn, Minh Nhị mới trở thành công chúa duy nhất.

Hoàng đế đã dành hết sự ưu ái cho nàng.

Không ngờ việc đầu tiên Minh Nhị làm khi vinh hiển chính là vung d.a.o về phía Vân gia của ta.

Nàng lấy cớ tịch thu tài sản của gia đình ta, cha mẹ ta bệnh không dậy nổi, Minh Nhị thích vẻ đẹp trai của ca ca ta, muốn thu hắn làm nam sủng, ca ca không muốn nên đã bị nàng đưa đi tịnh thân, trở thành thái giám.

Còn ta, nàng đưa ta tiến cung làm tỳ nữ rửa chân.

Bởi vì lúc rửa chân cho nàng nước có chút nóng, nàng liền dùng chân hung hăng dẫm trên mặt ta, sai người cắt xuống từng miếng thịt trên mặt tôi.

Trước khi chết, ta tuyệt vọng hỏi nàng tại sao lại làm như vậy.

Minh Nhị cười tà ác:

“Ngươi có cảm thấy thoải mái khi được ta hầu hạ không? Ta đường đường là công chúa, lại đi hầu hạ ngươi, ngươi có hài lòng không?”

Hóa ra, nàng làm tất cả những điều này chỉ để xóa đi dấu vết nàng đã từng làm nô tỳ.

Nhưng nếu không có Vân gia, ngày đó nàng bị những tên côn đồ đó khi nhục chắc hẳn nàng sẽ chết.

Lòng tốt của gia đình ta dành cho nàng chính là bắt đầu cho bi kịch này.

Còn may, ta trọng sinh, ta sẽ không bao giờ để những chuyện này xảy ra nữa.

Minh Nhị muốn đi lên mặc quần áo giúp ta, nhưng bị ta tránh được.

Nàng giúp ta mặc quần áo liền cắt một miếng thịt của ta, loại phúc khí này ta không dám muốn.

“Minh Nhị, mẫu thân thích ăn bánh quế hoa ở tây phố, ngươi đi mua một ít đi.”

Minh Nhị gật đầu rồi lui ra ngoài.

Khi thấy nàng đi ra khỏi cửa, ta vô cùng lo lắng mà mặc xong quần áo, rồi chạy ra ngoài đường.

Đông phố có một ngõ tối, chỉ cần đưa tiền việc gì chúng cũng làm.

Ta đặt tất cả số tiền của mình trên bàn, thành khẩn nói:

“Ta muốn các ngươi giúp ta trói chặt cá nhân ngay bây giờ, sau đó bán nàng đi thật xa.”

Chủ sự điên lấy túi tiền của ta, hỏi: “Muốn bao xa?”

Ta buột miệng nói ra nơi xa nhất mà ta có thể nghĩ tới:”Lộc thành.”

Nói xong ta bước ra khỏi ngõ nhỏ, thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng câu chuyện của người qua đường đang uống trà lọt vào tai ta:

“Nghe nói bệ hạ phái sứ giả đi Lộc thành tìm người, hình như là lưu lạc dân gian công chúa.”

Ta gấp gáp chạy trở về trong ngõ lẫy lại túi tiền của mình.

“Không bán nữa, không bán nữa.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8