Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Thật Giả Công Chúa
11

Cập nhật lúc: 2026-03-14 03:33:01 | Lượt xem: 2

11.

Hoàng đế đột nhiên bắt đầu bí mật điều tra chuyện cũ, Minh Nhị ở Thái Nhạc Cục đều gấp muốn điên rồi.

Kể từ khi hoàng đế tiết lộ Minh Nhị là vũ cơ trước mặt tất cả triều thần, nàng đã được cử đến Thái Nhạc Cục, nơi chuyên bồi dưỡng các vũ cơ.

Nàng nghe nói ta được phong làm Hoa Dung công chúa, Minh Nhị như kiến ngồi trong chảo.

Nàng không hiểu, rõ ràng nàng đã chứng minh chính mình sẽ múa điệu múa mà mẫu thân sáng tạo, vì sao hoàng đế vẫn không nhận ra nàng.

Là bởi vì chứng cứ không đủ sao?

Minh Nhị đang sợ hãi đột nhiên nghĩ tới một bằng chứng không thể chối cãi.

Nàng tiêu hết tất cả tiền trên người, sai người mang một bức tranh từ phương bắc về.

Trong gia yến, hoàng đế đang lơ đãng dùng bữa, còn ta đang trò chuyện với các hoàng hậu và công chúa trong hậu cung thì Minh Nhị bất ngờ cầm một bức tranh xông vào.

Nàng hô to:

“Phụ hoàng! Phụ hoàng người xem! Đây là bức chân dung mẫu thân ôm trên tay lúc hấp hối. Bà nói đây là cha con. Người xem đây là người nha!”

Nàng mở quyển trục trước mặt mọi người.

Chỉ thấy trong tranh có một nam tử tuấn tú, mặt mày như họa, mặc trang phục gấm, múa kiếm dưới gốc cây mận, đôi mắt hàn nhạt màu xanh.

Hoàng đế mở to mắt nhìn quyển trục, chỉ vào Minh Nhị và giận dữ hét lên:

“Nghiệp chướng!”

Sau đó phun ra một ngụm máu.

Gia yến đang tốt đẹp lại phát sinh biến cố, dẫn tới cả quốc đô thay đổi.

Minh Nhị không ngờ rằng, nam tử trên bức tranh giống hoàng đế khi còn trẻ kia, nhưng hoàng đế lại không bao giờ có thể múa kiếm.

Nam nhân trong bức tranh chính là tạo phản Hoàn Vương.

Và bức tranh này cũng khẳng định Lâm Hải Đường có quan hệ với Hoàn Vương, Minh Nhị thân thế không trong sạch.

Cho đến khi bị bắt vào đại lao, Minh Nhị vẫn khóc rằng mình là công chúa, là nữ nhi của hoàng đế.

Hoàng đế khí huyết công tâm dẫn phát bệnh cũ, này bệnh phát triển rất nhanh, chẳng mấy chốc đã nằm liệt trên giường.

Thái y viện đã sử dụng đủ loại dược liệu quý nhưng cuối cùng vẫn bất lực.

Khi hoàng đế bệnh nặng không dậy nổi, Tam công chúa Văn Uyển từ Biên Nhung trở về chăm sóc.

Mọi người vốn tưởng rằng nàng sẽ sớm c.h.ế.t ở Biên Nhung, nhưng không ngờ rằng nửa năm sau, không những còn sống mà còn chiếm được trái tim của Biên Nhung vương, trấn giữ Biên Nhung quân đội, và trở thành công chúa có quyền lực nhất.

Nhất thời tất cả mọi người đều muốn nịnh nọt nàng, nhưng nàng không gặp ai cả, ngược lại người đầu tiên nàng gặp khi trở về lại là ta.

Lâu ngày không gặp, nàng như biến thành một người khác, thoát thai hoán cốt, nét mặt rạng rỡ.

“Thuốc muội đưa cho ta tác dụng rất tốt, bệnh đau đầu của Biên Nhung vương đã đỡ hơn nhiều, vì chuyện này ta đã có được tự tin tưởng của hắn, hơn nữa bây giờ hắn bị phụ thuộc và thuốc này, muội có thể giúp ta lấy thêm một ít thuốc này được không?”

Ta lắc đầu.

Vẻ mặt nàng cứng đờ:”Không thể?’

Ta nói:”Ta có thể trực tiếp đưa phương thuốc cho tỷ, tỷ muốn bao nhiêu có thể tự làm.”

Văn Uyển sửng sốt một chút, lập tức cười ha ha:

“Để ta nghĩ xem nên trả đại lễ cho muội như thế nào.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8