Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Thật Trùng Hợp, Anh Thích Em
Ngoại truyện 2

Cập nhật lúc: 2026-03-16 02:41:14 | Lượt xem: 2

Ngoại truyện 2

Khi tôi mang thai được sáu tháng, sáng sớm tôi dậy thu dọn đồ đạc để về nhà mẹ đẻ.

Mẹ Sở Dương đang nấu bữa sáng dinh dưỡng cho tôi, còn bố Sở Dương thì ra ngoài mua trái cây.

“Vợ ơi, những quần áo này em không cần nữa sao?” Tôi đang gấp quần áo, Sở Dương không cho tôi làm việc đó, lấy quần áo từ tay tôi.

Tôi lắc đầu, ngồi trên giường đung đưa chân, “Em định về nhà mẹ đẻ vài ngày.”

Sở Dương hoảng hốt, chưa kịp mở miệng.

Mẹ Sở Dương từ bên ngoài đi vào phòng ngủ.

“Ninh Ninh, có phải nó làm con tức giận không?” Mẹ Sở Dương vừa vào phòng đã nhìn Sở Dương bằng ánh mắt lạnh lùng.

Không phải như vậy.

Chỉ là lý do này có chút ngại ngùng nên tôi không muốn nói ra.

Sở Dương đang cố nhớ lại lời nói hay hành động nào của mình đã khiến tôi đột nhiên thay đổi cảm xúc.

Một lúc sau.

Anh nhíu mày, nhẹ giọng hỏi tôi: “Tối qua anh có làm em đau không?”

Chưa kịp dứt câu, mẹ Sở Dương đã tát anh một cái.

Vừa đánh vừa nói: “Có mỗi cái này mà cũng không chịu nổi.”

“Dù không thương con của mình, có thể thương cho vợ mình một chút không.”

“Con mang bầu to như vậy, mà nó còn bắt ép con…”

Mẹ Sở Dương nói đến đây thì dừng lại.

Nhưng tay vẫn hành động không ngừng.

Tôi tiến lên ngăn lại.

“Ninh Ninh, mang thai không tiện, mẹ làm thay con.”

Sở Dương bị đánh đến ngơ ngác, ánh mắt cầu cứu tôi.

Tôi nắm tay mẹ Sở Dương, giải thích: “Mẹ, không phải vậy đâu, anh ấy không bắt nạt con.”

Cuối cùng, Sở Dương cũng có cơ hội để giải thích.

“Mẹ, tối qua khi con xoa chân cho cô ấy, có thể hơi mạnh tay một chút.”

Hóa ra anh đang nói về việc đó.

Nhưng tôi cũng không phải người nhỏ mọn đến mức đó.

Nói vậy khiến tôi cảm giác như mình là một bà hoàng có tính khi thất thường.

Mẹ Sở Dương rời phòng ngủ.

Hai chân tôi bị sưng to, mỗi ngày anh đều xoa bóp cho tôi.

Tối qua có thể là do thai động, cùng lúc đó bé con đá tôi một cái.

Anh nghĩ rằng tôi bị đau.

Thấy tôi không nói gì, có lẽ anh nghĩ tôi cảm thấy đau cho anh.

“Vậy sao em lại về nhà mẹ đẻ?”

Tôi dừng lại một chút.

Dù sao cũng là vợ chồng lâu năm, không còn gì phải ngại ngùng.

“Gần đây anh hay cọ vào người em quá, em lo lắng anh không kiểm soát được.”

Sở Dương thở dài, trái tim treo lơ lửng cuối cùng cũng yên ổn.

“Vậy là tránh mặt anh à?” Anh cười bất lực.

Không phải sao?

“Để anh hạ nhiệt.” Tôi nói.

Anh lại lấy những món đồ tôi đã sắp xếp bỏ vào tủ quần áo.

“Tuần trước đi khám thai, bác sĩ bảo em phải kiểm soát chế độ ăn uống, nếu không em bé lớn lên, lúc sinh sẽ rất khó khăn, lúc anh quản lý em ăn uống, có nghe thấy em than phiền một, hai lần, bảo rằng anh không yêu em.”

“Đó là vì cảm giác này không giống như là biểu hiện tình yêu.”

“Ngược lại như là làm nũng.”

Tôi hiểu như vậy chắc không sai.

Sở Dương mím môi lại, “Vậy lần sau anh sẽ đổi cách.”

Tôi cười.

-END-

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8