Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

The Only Pure White Jasmine
Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-03-17 00:14:08 | Lượt xem: 2

Sau đó, Tô Trí hàng ngày đều ngồi xổm ở tầng dưới trong công ty của tôi.

Khi tôi đi ăn tối với bạn bè, anh ta lập tức tỏ ra cảnh giác cao độ và hỏi tôi có đi chơi với Kỷ Hà Dương không.

“Nếu có Kỷ Hà Dương thì anh sẽ đi cùng em.”

“Nếu anh đi, tôi sẽ không đi.”

Tô Trí lúc này nóng lòng như kiến ngồi trong nồi nước sôi. Lúc trước anh ta còn yêu cầu tôi không được gặp Kỷ Hà Dương nữa. Bây giờ, anh ta lại yêu cầu tôi đưa anh ta đi gặp Kỷ Hà Dương.

Tất nhiên là tôi không thể đồng ý rồi.

Hôm nay Tô Trí đột nhiên trở lại với chiếc máy ảnh SLR trên tay: “Thư Thư, từ nay trở đi anh sẽ chụp ảnh em mỗi ngày.”

Nhìn tinh thần phấn chấn của anh ta, tôi chỉ cảm thấy buồn cười.

Trước đây tôi có bảo anh ta chụp ảnh cho tôi nhiều thế nào thì anh ta cũng luôn từ chối với nhiều lý do khác nhau, không biết anh ta còn nhớ không nhỉ?

Khi tôi dắt Pippi đi dạo, anh ta cố gắng ghi lại từng khoảnh khắc tôi chơi cùng Pippi.

Nhưng lần nào tôi cũng né tránh máy ảnh mà không để lại dấu vết.

Tất cả những gì còn lại trong ống kính của anh ta là cảnh và những bức hình mờ ảo của tôi. Ngay cả Pippi cũng đi theo tôi, tôi quay mặt về hướng nào thì Pippi đi theo hướng đó.

Mặc dù trong ảnh không có ảnh chính diện của tôi và Pippi nhưng Tô Trí vẫn muốn sao chép những bức ảnh vào máy tính như muốn ghi công.

“Tí nữa em chọn những bức nào mà em thích ấy. Sau đó anh sẽ rửa ra, rồi treo đầy một bức tường toàn là ảnh của em.

Tôi đi theo bên cạnh anh ta và nói: “Tôi sẽ chọn sau khi anh xuất hình lên máy tính.”

“Thư Thư, anh nhớ ra em có một cái laptop, cho anh mượn dùng một chút nhé.”

Tôi giấu đi cảm xúc trong mắt rồi đưa máy tính cho anh ta.

Anh ta đang mày mò một mình trong phòng làm việc, còn tôi thì đang ngồi trong phòng khách xem phim với Pippi trong vòng tay.

Một lúc sau, có tiếng leng keng và tiếng chiếc cốc rơi xuống đất.

Pippi sủa vào trong và muốn chạy vào.

Tôi ôm nó và nói: “Không sao đâu, chúng ta tiếp tục xem phim đi.”

Một lúc lâu sau khi phát ra âm thanh, Tô Trí mới bước ra khỏi thư phòng.

Anh không còn hưng phấn như trước khi bước vào phòng làm việc, như đang kìm nén điều gì đó.

“Anh đã xuất hết ảnh lên máy tính rồi, em có thể chọn.”

Khi anh ta đưa máy tính xách tay cho tôi, cuối cùng tôi cũng biết anh ta tức giận vì điều gì.

Hai thư mục mở cạnh nhau trên màn hình.

Một cái chứa những bức ảnh anh ta chụp cho tôi trong hôm nay, còn cái kia chứa đầy những bức ảnh của cùng một người đàn ông.

Tôi tình cờ đóng thư mục còn lại và giả vờ chọn ảnh một cách cẩn thận.

Tô Trí đứng gần đó một lúc, cuối cùng không nhịn được nữa hỏi tôi: “Em không muốn nói gì à?”

Tôi bối rối nhìn anh ta: “Hả? Anh vừa nói gì cơ?”

“Những bức ảnh trong file đó, người đàn ông đó là ai?”

“Ồ,” tôi mở lại file đã đóng mới nãy, “Đây là người anh nói hả? Kỷ Hà Dương.”

Anh bước tới nắm lấy cổ tay tôi: “Sao chia tay rồi mà em vẫn giữ lại hình của anh ta?”

“Dù sao thì chúng ta cũng đã hẹn hò rồi. Xóa đi thì tiếc lắm, nên em đã giữ lại.”

Tôi ngây thơ nói với anh ta: “Tô Trí, không phải anh cũng có ảnh của Tống Yến ở máy tính sao?”

Anh ta bắt đầu nghẹn ngào đến mức tím tái mặt. Cuối cùng tức giận đến mức không còn nơi nào để trút giận, bèn đ.ấ.m vào ghế sô pha.

Điều này khiến Pippi nhảy dựng lên và đứng chắn trước mặt tôi, sủa loạn lên với Tô Chí.

Tô Trí bình tĩnh lại một lúc rồi nghiêng người ôm lấy tôi, dụi đầu vào hõm cổ tôi, giọng nghèn nghẹn như đứa trẻ bị thương.

“Thư Thư, anh ghen. Anh không muốn em có một người đàn ông nào khác trong lòng cả, kể cả Kỷ Hà Dương.”

Tôi thấy thật buồn cười.

Nhưng Tô Trí, anh có muốn nhìn lại xem anh đã làm những gì với tôi không?

Buổi tối, hiếm khi Tô Trí không còn ngồi xổm bên cạnh tôi nữa.

Có lẽ tôi có thể đoán được anh ta đã đi đâu.

Mỗi khi tâm trạng không tốt, cách giải tỏa của anh ta thường là đi uống rượu với bạn bè.

Khoảng tám giờ tối, Lý Tương gọi điện cho tôi.

“Tô Trí say rượu rồi, liên tục gọi tên cô. Tiểu Thư, có lẽ phải làm phiền cô tới đón cậu ấy rồi.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8