Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

The Only Pure White Jasmine
Chương 11

Cập nhật lúc: 2026-03-17 00:14:10 | Lượt xem: 2

Lúc đó tôi đã thay quần áo chuẩn bị ra ngoài, “Anh đang ở đâu?”

“Quán bar quận Nguyên.”

Tôi xỏ giày cao gót vào và nói: “Xin lỗi, có lẽ tôi không thể đến đó được. Công ty có một số việc buộc tôi phải qua làm thêm giờ”.

“Tiểu Thư,” Lý Tương gọi tôi, “Tô Trí vừa mới kể cho tôi nghe rất nhiều chuyện về cô… Lúc đầu tôi cũng không tin, cô thích Tô Trí thì sao có thể dây dưa với bạn trai cũ như vậy?”

“Nhưng với thái độ hiện tại của cô, tôi phần nào tin những gì cậu ấy nói.”

Tôi dừng lại một bước, lạnh lùng nghe rồi tiếp tục bước về phía trước: “Thái độ của tôi thế nào?”

“Lúc trước kia Tô Trí có việc, dù dô có làm gì thì cũng sẽ đến đón cậu ấy ngay lập tức.”

Khi chúng tôi hẹn hò, tôi lúc nào cũng đặt Tô Trí lên hàng đầu.

Có lần tôi ra ngoài đón anh ta say rượu vào lúc ba giờ sáng, và tôi cũng đã chăm sóc anh ta khi anh ta bị viêm dạ dày cấp ở bệnh viện.

Anh ta mắc bệnh đường tiêu hóa kém, và vì anh ta không thể nấu ăn nên tôi đã học được rất nhiều công thức nấu cháo và súp.

Nhưng đó là trước đây.

“Không được là không được, bây giờ tôi thực sự phải đi tăng ca.” Nói xong tôi cúp điện thoại.

Tuy nhiên, chiếc xe tôi lái không phải đến công ty mà đến một nhà hàng cạnh một quán bar ở quận Nguyên.

Vị trí được chọn đặc biệt cạnh cửa sổ kính trong suốt từ trần đến sàn nên từ bên ngoài bạn có thể nhìn thoáng qua ai đang ngồi bên trong.

Người tôi hẹn đã ngồi sẵn, tôi chào anh, ngồi xuống vị trí đối diện và đợi thời gian trôi qua.

Cuối cùng tôi nhìn thấy Lý Tương đỡ Tô Trí ra khỏi quán bar.

Tô Trí bước đi loạng choạng và đi qua trước mặt chúng tôi.

Đột nhiên anh ta dừng lại và quay lại nhìn tôi.

Sau đó anh ta hất Lý Tương ra, bước chân loạng choạng chạy về phía cửa nhà hàng.

“Anh có thể sẽ bị đánh đó,” tôi nói với người đối diện.

Anh nhún vai: “Chỉ cần em vui, anh sẽ vui vẻ hợp tác.”

Tô Trí lao tới vị trí của chúng tôi, đ.ấ.m vào mặt anh: “Kỷ Hà Dương, tránh xa Thư Thư ra!”

Tô Trí đánh xong hắn liền tiến tới ôm tôi lại: “Thư Thư, anh không trách em lừa gạt anh. Em hãy cùng anh về nhà đi.”

Tôi hất tay anh ra, đi tới giúp Kỷ Hà Dương: “Anh không sao chứ?”

Tô Trí nhìn tôi bằng ánh mắt đau đớn, cố gắng nắm lấy tay tôi lần nữa: “Thư Thư, đầu anh hơi choáng, về nhà với anh đi.”

Tôi né tránh nói: “Kỷ Hà Dương bị thương, tôi đưa anh ấy đi bệnh viện. Anh chỉ uống say thôi, về nhà nghỉ ngơi sớm đi.”

Nói xong, tôi đỡ Kỷ Hà Dương ra khỏi nhà hàng mà không thèm nhìn Tô Trí lấy một lần.

Sáng sớm, tôi nhận được một đoạn video do Lý Tương gửi cho tôi.

Trong video, Tô Trí liên tục uống rượu.

Trên bàn có rất nhiều chai rượu chất thành đống, hình như anh đã uống rất nhiều nhưng vẫn không ngừng uống.

Lý Tương nói: “Tô Trí uống nhiều như vậy sớm muộn gì cũng sẽ chảy m.á.u dạ dày. Tất cả là lỗi của cô. Cô với Kỷ Hà Dương đã chia tay rồi, đáng lý cô không nên dây dưa với bạn trai cũ như vậy.”

Tôi phớt lờ anh ta và ném chiếc điện thoại sang một bên.

Không ngờ, ngày hôm sau, Tô Trí say khướt lại xuất hiện trước cửa nhà tôi, đi cùng với Tống Yến.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8