Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

The Only Pure White Jasmine
Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-03-17 00:13:57 | Lượt xem: 2

Tôi và Tô Trí biết nhau tại một bữa ăn tối của một người bạn.

Chúng tôi tiếp xúc bình thường, đồng điệu và đi cùng nhau một cách tự nhiên.

Sau hai năm hẹn hò, anh là một người bạn trai tận tâm và chu đáo, có thể gọi là người bạn trai hoàn hảo.

Ngoại trừ việc chụp ảnh cho tôi.

Một lần chúng tôi đến khu vui chơi.

Tôi mang máy ảnh đưa cho Tô Trí, hy vọng anh ấy sẽ chụp vài bức ảnh cho tôi khi tôi chơi các trò chố.

Nhưng cuối cùng, máy ảnh chỉ toàn chụp cảnh chứ không có một tấm ảnh nào của tôi.

Tô Trí nói: “Xin lỗi, anh quên mất.”

Tôi mím môi và nói: “Không sao đâu”.

Sau này khi đi cắm trại nơi hoang dã, tôi vẫn đưa máy ảnh cho anh.

“Tô Trí, anh chụp ảnh cho em nhé.”

Anh ấy nhìn vào máy ảnh một lúc lâu rồi tóm lấy một người qua đường và đưa máy ảnh cho anh ta.

“Xin hãy giúp tôi chụp một tấm với bạn gái tôi.”

Lúc đó tôi đã nghĩ rằng anh ấy thực sự muốn chụp ảnh cùng tôi.

Nhưng sau này, ngoại trừ bức ảnh đó ra, máy ảnh vẫn chỉ toàn là cảnh thôi.

Tôi hơi thất vọng, nửa đùa nửa thật hỏi Tô Trí: “Có phải vì tôi không đủ đẹp để được nhiếp ảnh gia của trường  Tô Đại chụp ảnh không phải không?”

Tô Trí nhìn vào camera, sự mất mát trong mắt anh còn nặng nề hơn tôi.

Anh nói: “Xin lỗi Thư Thư, anh không có thói quen chụp ảnh.”

Sau khi về nhà, anh mua cho tôi một chiếc túi mà tôi ngần ngại rất lâu nhưng không dám mua.

Nhưng sau đó anh ấy không bao giờ chụp ảnh cho tôi nữa.

Cả đêm tôi ngủ không ngon giấc, sáng thức dậy thì đầu đau như búa bổ.

Khi tôi mới bước chân vào công ty, chưa kịp nhìn xung quanh đã bị đồng nghiệp kéo vào phòng họp.

“Giám đốc nói hôm nay có cố vấn mới tới công ty, yêu cầu chúng ta nhanh chóng đi họp.”

Đó là cách tôi biết tới Tống Yến.

“Tôi tên Tống Yến, từ nay trở đi sẽ là đồng nghiệp của mọi người. Xin mọi người hãy chỉ bảo tôi nhiều hơn.”

Cô ta xinh đẹp và tự tin khi đứng trên sân khấu cao.

Người trên sân khấu y chang người trong những bức ảnh mà tôi đã nhìn thấy trong máy tính của bạn trai tôi.

Có tiếng vỗ tay trong phòng họp.

Tôi cũng vỗ tay giữa đám đông, những người tôi thì đã đứng hình.

Có một cơn đau âm ỉ ở n.g.ự.c tôi.

Phần giới thiệu ngắn gọn đã kết thúc.

Tôi đang chìm đắm trong suy nghĩ ở máy nước nóng. 

“Đã đầy rồi,” một mùi thơm nhẹ xộc vào mũi tôi, nước đã tắt, Tống Yến nháy mắt với tôi, “Tôi biết cô, Diệp Thư.”

Tôi nhìn cô ta, khóe miệng khẽ nhếch lên: “Tôi cũng biết cô.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8