Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

The Only Pure White Jasmine
Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-03-17 00:14:07 | Lượt xem: 2

Tô Trí đưa tôi về nhà.

Vốn dĩ anh ấy muốn ở lại chơi với Pippi một lúc.

Nhưng sau khi Pippi nhìn tôi, nó liền theo sát tôi.

“Pippi, lại đây, anh có mua cho em lon nước em thích nhất nè,” Tô Trí cố gắng dụ dỗ nó.

Pippi chẳng thèm để ý đến anh ra chút nào, nó nép vào chân tôi để đi cùng.

Tô Trí có chút xấu hổ, nhưng cũng không muốn rời đi, liền chủ động lấy dụng cụ đến lau nhà cho tôi, lau chùi từ trong ra ngoài.

Khi chuẩn bị rời đi, anh ấy tiến tới xoa tóc tôi.

“Hôm nay lời anh nói là thật, anh thật sự muốn cưới em. Em xem xem, bây giờ em thích lễ cưới như thế nào. Chỉ cần em thích, anh liền nghe em.”

Tôi nghịch điện thoại và thản nhiên trả lời: “Được.”

Anh hài lòng rời đi. 

Nhưng trước khi đi, anh ấy vẫn gọi cho Pippi: “Pippi, anh phải đi rồi, sao em không tiễn anh?”

Pippi thậm chí còn không vẫy đuôi, nó đặt chân lên vỗ nhẹ vào đầu gối tôi. 

Bình thường Pippi sẽ nhiệt tình vẫy đuôi tiễn anh ta ra cửa, khi nó không nỡ rời đi thì sẽ ngậm ống quần của anh ta để anh ta ở lại chơi một lúc với nó.

Tô Trí vừa đi giày vừa lẩm bẩm ở lối vào: “Sao lại phớt lờ mình thế nhỉ?”

Sau khi anh ấy đi rồi, tôi vẫn tập trung chơi điện thoại.

Sau đó, Tô Trí ngày nào cũng đến đón tôi tan sở đúng giờ nhưng tôi luôn từ chối vì đã hẹn với một người bạn.

Lúc đầu anh ấy không phàn nàn gì và vui vẻ chiều chuộng tôi.

Sau khi bị tôi từ chối khoảng nửa tháng, anh ấy bắt đầu cảm thấy có chút không vui.

Cuối tuần, khi tôi chuẩn bị đi chơi, anh ấy đã chặn tôi lại ngay trước cửa nhà: “Thư Thư, người đó là ai? Sao liên tục 1 tháng rồi em đều cùng người đó hẹn hò?”

Tôi nhẹ nhàng nói: “Chỉ là bạn bè thôi.”

“Bạn của em là ai mới được? Anh cũng sẽ đi.”

“Bạn bè bình thường thôi.” Tôi đang định rời đi thì Tô Trí lại đứng chặn trước mặt tôi như một bức tường, “Anh không cho tôi đi phải không? Được rồi, tôi sẽ không đi nữa.”

Tôi cởi giày cao gót, bước ra ban công, vừa nhìn xuống vừa nói chuyện điện thoại.

“Hôm nay em không ra ngoài được, anh không cần đợi em đâu. Anh về trước đi.”

Tô Trí, người đang đứng cùng tôi, lập tức quay người và bước ra khỏi cửa sau khi nghe thấy nội dung cuộc điện thoại của tôi.

“Để anh xem người nào đã hẹn hò với em trong nửa tháng nay!”

Anh tức giận chạy xuống lầu, cuối cùng quay lại với vẻ mặt chán nản, gãi đầu rồi ôm lấy tôi.

“Thư Thư, nói cho anh biết, người đó là ai?”

Tôi bình tĩnh mỉm cười nói: “Bạn bè bình thường thôi. Nếu anh còn nghi ngờ thì có thể kiểm tra điện thoại của tôi.”

Tôi mở điện thoại rồi đưa cho anh ta.

Nhưng anh ta do dự, cuối cùng ném điện thoại của tôi sang một bên, đưa tay ra ôm tôi vào lòng,

“Anh yêu em Thư Thư, chúng ta sẽ kết hôn phải không?”

Lần này tôi không đáp lại, chỉ đẩy anh ra, “Tôi hơi buồn ngủ, tôi về ngủ trước đây.”

Tôi trở về phòng mà không nhặt điện thoại lên.

Đang ngủ nửa chừng, Tô Trí đột nhiên mở cửa phòng tôi.

Tiếng mở cửa rất to nên tôi đã bị đánh thức sau giấc ngủ chập chờn.

Mắt anh ta đỏ hoe.

Anh ta đang cầm điện thoại của tôi bằng một tay còn tay kia đang cầm điện thoại của anh ta.

“Thư Thư, anh hỏi lại lần nữa, gần đây em đi chơi với ai thế?”

“Bạn.”

“Bạn bè bình thường của em đây đó hả? Anh đã hỏi Chu Tâm Đình, cô ấy nói Kỷ Hà Dương là bạn trai cũ của em! Gần đây em mỗi ngày đều trò chuyện với anh ta, còn đi ăn cùng anh ta nữa phải không?”

Tôi nhếch môi: “Bạn trai cũ của tôi thì sao? Bạn trai cũ của tôi thì không thể làm bạn sao?”

“Không phải anh là người rành nhất về những chuyện này sao?”

Tô Trí sửng sốt một lát, sau đó đi tới nghiêng người ôm lấy tôi: “Xin lỗi Thư Thư, anh sẽ không liên lạc với Tống Yến nữa. Em cũng đừng liên lạc với Kỷ Hà Dương nữa được không?”

Tất nhiên là không được rồi.

Nỗi buồn, nỗi đau, sự phản bội và không được thấu hiểu đó.

Tôi sẽ cho anh trải nghiệm nó nhiều hơn nhé.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8