Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Thế Thân
Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-03-14 03:33:32 | Lượt xem: 4

Vân Mộ Thần quân từ hạ giới mang về một con yêu thú lông trắng, vốn định để nó làm thê tử cho tọa kỵ nhà mình, ai ngờ Hỏa Kỳ Lân kia không những không ưa gì nó, còn cắn đứt một chân của nó.

Ta ngồi xổm xuống ôm nó vào lòng, thấy nó thoi thóp trong lòng ta, liền hỏi Vân Mộ có thể tặng nó cho ta hay không.

Vân Mộ bất hòa với ta, chuyện này cả Thiên đình đều biết.

Hắn đứng sừng sững nhìn ta, giọng điệu khinh thường quen thuộc, “Ngươi muốn thứ tàn tật xấu xí này làm gì?”

Tàn tật sao.

Ta vô thức sờ sờ ngón tay bị cụt bên tay trái, cười nói:

“Diên Vân cung quá trống trải, một mình ta có chút cô quạnh, muốn nuôi một con vật sống, có thể bầu bạn với ta.”

Thiếu Kỳ đã trở lại, ta tự nhiên không tiện ở cùng Thiên đế nữa, nếu không với tính cách không thể chịu được hạt cát trong mắt của nàng ta, nhất định sẽ sinh ra hiềm khích với Thiên đế.

Vì vậy, ta liền chuyển đến một cung điện hẻo lánh ở phía tây.

Vân Mộ ánh mắt trầm xuống.

Ta nhìn ra được từ bên trong một chút thương hại mơ hồ.

Hắn phất tay áo, xoay người lạnh lùng nói: “Cũng chỉ là một con súc sinh chưa khai linh trí. Ta có thể cho ngươi, nhưng có cứu sống được hay không là tùy vào ngươi.”

Ôm Tiểu Bạch về nơi ở hiện tại, ta lấy thuốc trị thương ra, nâng chân sau của nó lên muốn xử lý vết thương cho nó.

Tiểu Bạch cố gắng vùng vẫy, sức lực vô cùng yếu ớt.

Ta rốt cuộc cũng biết tại sao Hỏa Kỳ Lân lại cắn nó.

Hóa ra thứ này là giống đực.

Dưới sự chăm sóc tận tình của ta, Tiểu Bạch cuối cùng cũng giữ được mạng sống.

Có lẽ nó quá mức cảm kích ta, mỗi lần ta bôi thuốc xong cho chân sau của nó, tiện tay vạch đuôi ra xem thử chỗ đó của nó, đôi mắt đen nhánh của nó đều trào ra giọt nước mắt cảm động, răng nanh cắn chặt.

Ta xoa xoa đầu nó an ủi, sau này hai mẹ con chúng ta nương tựa lẫn nhau sống ở Thiên giới này, ta nhất định sẽ coi nó như con ruột mà đối đãi.

Lúc Vân Mộ cùng Hỏa Kỳ Lân của hắn xuất hiện trong sân viện của ta, ta rõ ràng cảm nhận được Tiểu Bạch trong lòng run lên.

Vân Mộ đại khái chưa từng nghĩ tới Thiên giới còn có nơi đổ nát thế này, xuống khỏi tọa kỵ liền nhíu mày nhìn xung quanh.

Ta làm động tác mời, sau đó ôm Tiểu Bạch ngồi xuống ghế đá.

Vân Mộ ghét bỏ phủi phủi ghế, sau đó mới chậm rãi ngồi xuống.

“Thiên đế vì khôi phục thần thể cho Thiếu Kỳ, đã xuống địa phủ tìm một vị linh dược, có thể khiến chi thể đứt lìa trùng sinh, xương trắng sinh thịt.” Hắn cố ý liếc mắt nhìn ngón tay bị cụt của ta, “Linh dược đó còn dư, nể tình ngày xưa, nếu ngươi đi cầu xin, có lẽ có thể xin được một chút.”

Ta vuốt ve bộ lông mềm mại của Tiểu Bạch, không nói gì.

Nghe đồn linh dược kia mọc trong trạch lầy Trọc Linh ở địa phủ, người thường nếu muốn lấy được, nhất định phải chịu thống khổ da thịt tan chảy, vạn linh cắn nuốt hồn phách, ngay cả Thiên đế đi một chuyến từ trong đó ra, đôi chân cũng chỉ còn lại xương trắng.

Tình cảm sâu đậm như vậy, Thiếu Kỳ chắc hẳn cũng vô cùng cảm động, bèn đồng ý kết duyên với Thiên đế trên Tam Sinh thạch.

Đây là chuyện vui đầu tiên ở Thiên giới sau trận chiến Tiên Ma mấy ngàn năm qua.

Chuyện này vốn không liên quan đến ta, nghĩ đến Thiếu Kỳ cũng không muốn nhìn thấy ta. Đặt mình vào hoàn cảnh của nàng ta, nếu ta được hồi sinh trở về nhìn thấy một nữ tử mạo danh dung mạo của mình, thay thế mình ngày ngày ân ái với người mình yêu, e là ta cũng sẽ chán ghét nàng ta.

Vì vậy, ngày hôm đó ta vốn đang ngoan ngoãn ở Diên Vân cung của mình an tĩnh vuốt ve Tiểu Bạch, lại bị thị nữ của Thiếu Kỳ nửa đẩy nửa ép dẫn đến địa phủ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8