Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Thế Tử Gia Là Kẻ Bất Lương
Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-03-16 02:43:48 | Lượt xem: 2

Note: Nhân vật chính có thể sẽ không được yêu thích lắm, nhưng cuối truyện vẫn cứu vãn được phần nào. Riêng 2 nhân vật phụ thì Quan khá thích. Các mỹ nhân có thể căn nhắc trước khi đọc nhé.

Ta từng cưới một lang quân về động.

Lúc tộc nhân bó chân chàng, ta xót lòng, chàng lại bảo cam tâm tình nguyện.

Về sau, chàng phóng hỏa Tây Trạch sơn, tự tay b.ắ.n c.h.ế.t tỷ tỷ ta.

Chàng bưng một chén thuốc Vong Trần, bảo muốn cùng ta làm lại từ đầu.

“Ta không muốn quên tất cả, ta muốn nhớ kỹ mặt ngươi, ta muốn đuổi g.i.ế.c ngươi đến hoàng tuyền quỷ vực… Giang Văn Uyên!”

1.

Lúc ta tỉnh lại, trời đã hửng sáng.

Đầu giường là cành hoa thêu xinh xắn, nha hoàn trực đêm nghe động tĩnh liền vén rèm bước vào: “Thế tử phi tỉnh rồi ạ? Để nô tỳ hầu hạ người.”

Ta tựa vào gối mềm, lắc đầu. Lát sau mới hỏi: “Giang Văn Uyên đâu? Ta muốn gặp hắn.”

Nha hoàn quỳ rịch trên đất, ấp úng đáp: “Thế tử gia… Thế tử gia…”

Trong lòng ta đã rõ: “Xem ra là ở Khê Trì viện rồi.”

Nha hoàn không nói gì nữa.

Ta thấy vô vị, phất tay bảo nàng lui ra, để ta yên tĩnh một lát.

Đây là năm thứ tư ta thành thân với Giang Văn Uyên.

Chàng nói, bốn năm trước, chàng lĩnh mệnh xuất chinh tiêu diệt yêu thú, nhặt được ta toàn thân đầy m.á.u bị nhốt trong lồng. Sau đó mang ta về phủ Thế tử, tận tình chăm sóc.

Sau khi ta bình phục, chàng quỳ gối trước Kim Loan điện ba ngày ba đêm, cầu xin cưới ta làm phi.

Người trong Thanh Hà vương phủ đều không ưa gì ta.

Ta thường nghe họ lén lút nghị luận sau lưng, nói: “Sao thế tử gia lại coi trúng một nha đầu thôn quê lai lịch bất minh này thế?”

Giang Văn Uyên biết được thì nổi trận lôi đình, muốn c.h.é.m hết đám người kia.

Ta ôm lấy tay chàng, lắc đầu ngăn cản mới khiến thanh kiếm dừng lại giữa không trung.

Chàng yên lặng nhìn ta bằng đôi mắt đen láy, hồi lâu sau mới từ từ hạ tay xuống, nhẹ giọng nói: “Hỷ Hỷ, ta đều nghe nàng.”

Giọng nói có chút đau buồn.

Nhưng ta không hiểu vì sao chàng lại buồn.

Thực ra, bốn năm trước, lúc Giang Văn Uyên ôm ta về, ta đã chẳng nhớ gì nữa.

Chỉ là rất nhiều đêm, ta đều giãy giụa trong cơn ác mộng đẫm máu, rất nhiều máu, khắp nơi đều là tiếng khóc, còn có một đôi mắt bi thương, nhưng lại bị ngăn cách bởi một màn sương, mặc cho ta cố gắng thế nào cũng không thể lại gần.

Mỗi lần ta hét thảm thiết rồi tỉnh giấc, Giang Văn Uyên đều sẽ ôm lấy ta.

Chàng đặt đầu ta gối lên người chàng, vỗ về vai ta, giọng nói dịu dàng: “Hỷ Hỷ, đừng sợ, ta ở đây.”

Ta muốn biết rõ chủ nhân của đôi mắt trong mơ kia rốt cuộc là ai, có quan hệ gì với ta.

Trong lòng trống rỗng, vì vậy ta cứ hết lần này đến lần khác, không biết chán nản mà quấn lấy Giang Văn Uyên, cầu xin chàng đưa ta đến nơi chàng cứu ta năm đó.

Chàng không đồng ý.

Âm thanh vang lên trên đỉnh đầu, ta có thể cảm nhận được sự cứng ngắc của chàng.

Chàng ôm ta, trấn an ta hết lần này đến lần khác, trịnh trọng nói: “Hỷ Hỷ, những gì đã quên nhất định đều không quan trọng. Mất đi ký ức cũng chẳng sao, nàng còn có ta, ta sẽ cùng nàng tạo ra những ký ức mới. Để nàng mỗi ngày đều trôi qua vui vẻ, như vậy chẳng phải tốt hơn sao?”

Lẽ ra ta nên nói “ừm”.

Nhưng chữ này, sao ta lại không thốt ra lời được?

Chàng xem, như chàng đã nói, chàng cứu mạng ta, ngay cả cái tên “Hỷ Hỷ” cũng là do chàng đặt cho.

Vì ta, chàng quỳ gối trước Kim Loan điện mặc gió táp mưa sa, thậm chí còn cãi nhau một trận lớn với trưởng tỷ vốn là Thái tử phi của mình.

Lúc ma ma dạy lễ bó chân dạy quy củ cho ta, chàng xông vào, ôm ngang ta rời đi, lạnh lùng nói: “Nữ nhân của ta, không cần phải chịu những nỗi khổ vô dụng này.”

Chàng đã làm rất nhiều điều vì ta.

Chàng đối xử với ta như châu như ngọc.

Lẽ ra, ta có báo đáp chàng như thế nào cũng không đủ. Nhưng ta thật sự không thể yêu chàng, ta thậm chí còn rất chán ghét chàng.

Cũng như lúc này, chàng ở ngay trước mặt ta, nhưng ta lại cảm thấy, khoảng cách giữa chúng ta giống như cách nhau vạn dặm.

2.

Trong hậu viện của ta có một cây khô.

Nghe các nha hoàn nói, nó được đưa vào phủ cùng ngày với ta. Lúc đó, cây còn chưa chết, kết được một quả, Thái tử phi nương nương ăn xong, liền sinh ra Hoàng tôn.

Ma ma tát tiểu nha hoàn kia một cái bạt tai, quát lớn: “”Cái đồ tiện tì! Nói bậy bạ gì đó? Con của nương nương là bảo bối được trời cao yêu mến, có liên quan gì đến một cái cây chết?”

Ta tưới nước cho cây.

Ngồi dưới bộ rễ già cỗi của nó, đôi khi ngồi cả ngày.

Không biết vì sao, cây khô khiến ta cảm thấy thân thiết, như thể ta vốn là từ trên người nó mà đến, giữa chúng ta có mối liên kết chặt chẽ, không thể tách rời, không có nó thì sẽ không có ta.

Nhưng ta không nói cảm giác này với bất kỳ ai.

Họ đều ghét ta, trong phủ chẳng có ai chịu nói chuyện với ta.

Tất cả ở đây đều lạnh lẽo như vậy, ta chỉ cảm thấy cô độc vô biên.

Hôm nay, ta đọc “Luận Ngữ” cho cây khô nghe, đọc đến đoạn “Mã Ngưu”, đột nhiên ta cảm thấy rất khó chịu.

Trong sách, ông ấy bi phẫn nói: “Người người đều có huynh đệ tỷ muội, chỉ mình ta là không có.”

Ngoài sách, nước mắt ta đã tuôn rơi như mưa, làm ướt hết cả giấy, thế nào cũng không dừng lại được.

Người người đều có huynh đệ tỷ muội.

Người người đều có huynh đệ tỷ muội!

Chẳng ai sinh ra đã cô độc một mình.

Còn ta thì sao?

Nếu không biết mình đến từ đâu, thì biết đường nào mà trở về?

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8