Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Thế Tử Gia Phát Điên Rồi
Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-01-30 02:05:09 | Lượt xem: 3

Hắn liếc nhìn xung quanh, rõ ràng không muốn sự tình ầm ĩ thêm.

Ta nhàn nhạt nhìn Tạ Tuyết Âm, nhẹ chau mày.

Nói thật, nàng ta không giống với tưởng tượng của ta về tiểu thư thế gia.

Ngược lại, giống như một tiểu thiếp trong nhà phú hộ hơn.

Giả ngoan, giành sủng, bộ dạng rất thành thạo.

Tiểu thư thế gia lẽ ra nên đoan trang, rộng lượng mới đúng chứ?

Thấy ta không lay động, Tạ Tuyết Âm cắn môi.

“Phịch” một tiếng, quỳ rạp xuống trước mặt ta.

“Tống tỷ tỷ, muội cam nguyện chịu phạt chuộc lỗi với tỷ, nếu tỷ không tha thứ, muội sẽ quỳ mãi không đứng dậy!”

Tiếng bàn tán xung quanh rộ lên.

Ánh mắt của mọi người nhìn ta thấp thoáng có vẻ khinh miệt.

Tựa như một tiểu thư cao môn như Tạ Tuyết Âm chịu hạ mình trước một thôn phụ như ta đã là khoan dung độ lượng, còn ta thì không biết điều.

Ngay lúc ấy, ta cuối cùng cũng mở miệng.

“Được, chỉ cần ngươi quỳ đủ ba ngày ba đêm tại đây, ta liền tha thứ.”

“Cũng cam tâm tình nguyện theo các ngươi về phủ, làm thiếp cũng được, làm nha hoàn cũng không oán không hận.”

Ta nhìn chằm chằm vào Tạ Tuyết Âm, trong mắt thêm vài phần châm chọc.

“Người không giữ chữ tín, đứng chẳng vững trong đời. Ngươi dám chịu trách nhiệm với lời mình nói ra không?”

Tạ Tuyết Âm cứng đờ tại chỗ.

9

Nàng ta còn chưa kịp mở miệng, Tiêu Cảnh Nguyên đã giận dữ quát ta trước:

“Tống Dao Tâm! Tuyết Âm thân thể yếu ớt, sao ngươi có thể đối xử với nàng cay nghiệt như thế!”

Những người xung quanh cũng bắt đầu chỉ trỏ bàn tán.

Ta nhếch môi cười lạnh, nhìn thẳng hắn:

“Là chính miệng Tạ Tuyết Âm nói sẽ quỳ không đứng dậy. Ta đã rút ngắn cho nàng thành ba ngày ba đêm, vậy mà các ngươi chẳng những không cảm kích, ngược lại còn trách ta?”

“Chẳng lẽ cái gọi là xin lỗi của nàng ta, chỉ là lời nói qua loa lấy lệ? Hay là đang cố làm dáng trước mặt mọi người, tỏ ra mình độ lượng khoan hòa, thực chất ngoài miệng một đằng, trong lòng một nẻo, chỉ để gây chú ý?”

Ta quét mắt nhìn quanh một vòng.

Sắc mặt những người vây quanh bắt đầu hiện lên vẻ xấu hổ.

“Nếu là vậy, sau này kẻ giết người phóng hỏa, làm chuyện xấu xa tày trời, cũng chỉ cần một câu xin lỗi là xong. Vậy còn cần Đại Lý Tự để làm gì? Còn cần nha môn để làm chi?”

Tiêu Cảnh Nguyên bị ta chặn họng, mặt tái xanh.

Không thốt nên lời.

“Được, ta quỳ!”

Tạ Tuyết Âm đột nhiên mở miệng.

Trên mặt mang theo vẻ như bị uất ức đến cực điểm.

“Tống tỷ tỷ đã muốn muội quỳ, thì muội quỳ vậy. Chỉ mong tỷ đừng làm khó Cảnh Nguyên ca ca nữa.”

Nàng vừa nói vừa thẳng lưng quỳ xuống.

“Tuyết Âm, mau đứng lên, nàng không cần quỳ trước nàng ta!”

Tiêu Cảnh Nguyên lập tức bước tới đỡ nàng dậy, giọng nói đầy xót xa.

Ta khẽ cười khinh, lười xem màn diễn tình thâm ý trọng ấy:

“Hy vọng ngươi nói được thì làm được.”

Dứt lời, ta chẳng buồn ngoảnh lại, xoay người rời đi.

10

Tạ Tuyết Âm đương nhiên không làm được.

Lúc đầu nàng còn tỏ ra khí tiết, quỳ gối dưới đất, mặc người khuyên can cũng không nhúc nhích.

Nhưng chẳng bao lâu sau, nàng liền vì thân thể yếu nhược mà “ngất” đi.

Tiêu Cảnh Nguyên vội vã ôm nàng trở về phủ.

Sau đó…

Tin tức nàng bị ta bức ép đến mức sinh bệnh nặng liền truyền ra ngoài.

Thành công thu được vô vàn sự thương tiếc từ chúng nhân.

Những chuyện ấy ta không hay biết.

Biết rồi… cũng chẳng để tâm.

Lúc này, ta đã bước vào Phú Dương Lâu – tửu lâu lớn nhất khu Đông thành kinh đô.

Trong lâu tiếng người ồn ào náo nhiệt.

Trên đài, người kể chuyện miệng lưỡi lanh lẹ, nói thao thao bất tuyệt.

Ta tìm một nhã gian, lặng lẽ ngồi nhìn ra cửa sổ.

Tiếng hoan hô tán thưởng bên ngoài từng đợt lại từng đợt vang lên.

Đợi đến khi kết thúc hoàn toàn, người kể chuyện mới bước vào phòng.

“Tống nương tử.”

Mạnh Lệnh Hoài vào cửa liền hành lễ.

Hắn vốn là tú tài lên kinh dự thi, vì nhà nghèo nên phải kể chuyện kiếm bạc mưu sinh.

Ta được vào cung dự yến, nhận được ân thưởng của hoàng thượng, đều nhờ hắn.

Ngày đó Tiêu Cảnh Nguyên đưa ta vào kinh, không cho ai hay biết.

Người ngoài chỉ biết Tam hoàng tử mất tích hai năm, nhờ phúc tổ tông mà sống sót quay về.

Còn lại bao chi tiết, chẳng ai tường tận.

Thế nên sau khi ta rời khỏi phủ của Tiêu Cảnh Nguyên, ngoài việc đi mua ngựa để xuất thành, ta còn đi tìm Mạnh Lệnh Hoài.

Ta đưa cho hắn ít vàng bạc, bảo hắn viết lại chuyện ta cứu Tiêu Cảnh Nguyên thành truyện kể, lan truyền rộng rãi.

Trọng điểm là làm nổi bật việc Tiêu Cảnh Nguyên vong ân bội nghĩa, phụ bạc tình sâu.

Chuyện liên quan đến hoàng thất vốn đã gây chú ý.

Huống chi nhân vật chính lại là vị Tam hoàng tử đang được sủng ái nhất hiện nay.

Tin tức nhanh chóng lan truyền.

Từ đầu đường đến cuối ngõ đều bàn tán.

Thậm chí còn truyền đến tai các vị quý nhân trong cung.

Cho đến khi chiếu thư của hoàng thượng truyền đến, triệu ta tiến cung dự yến.

Tiêu Cảnh Nguyên lúc ấy mới hay biết.

“Là ngươi cho người lan truyền?”

Hắn đến tìm ta, ánh mắt còn mang theo vẻ nghi hoặc.

Tựa như không ngờ ta có thể làm được chuyện đó.

Nhưng cảm xúc ấy chỉ thoáng qua.

Sau khi nghe ta thừa nhận, trên mặt hắn chỉ còn lại sự mệt mỏi cùng phiền chán.

“Dao Tâm, với thân phận của ngươi, cho dù có khiến chuyện lan truyền khắp nơi, dù có vào cung diện kiến phụ hoàng, ta cũng không thể cưới ngươi làm chính phi.”

“Tuyết Âm đã chịu để ngươi làm thiếp, ngươi còn muốn gì nữa?”

Nực cười thay.

Hắn đến giờ vẫn cho rằng tất cả những gì ta làm… là vì muốn tranh ngôi hoàng tử phi.

Mà chẳng phải… để rời xa hắn.

Một kẻ giả vờ ngủ, mãi mãi không thể gọi tỉnh.

Cho nên khi hắn nghe ta trả lời tại yến tiệc, mới kinh ngạc đến thế.

Nhưng… thứ ta muốn, còn hơn thế nhiều.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8