Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Thê Tử Hoạn Quan
Ngoại truyện 5:

Cập nhật lúc: 2026-03-14 03:34:20 | Lượt xem: 3

Hắn sợ rằng nếu ta tiết lộ thân phận, các quan lại sẽ ủng hộ ta kế vị, từ quan điểm tông pháp lễ giáo, ta mới là thái tử chính thống.

Hắn không rõ ý của hoàng thượng, hoàn toàn mất lý trí, bắt đầu tranh quyền với hoàng thượng.

Hoàng thượng đang trong thời kỳ sung mãn, không thể chấp nhận điều này, nhiều lần trách mắng thái tử, hy vọng thái tử thu mình lại để ngài có thể thuận lợi truyền ngôi.

Cuối cùng, hoàng thượng thậm chí không tiếc gì, bí mật gi/3t ch/3t hoàng hậu để cảnh cáo thái tử.

Hành động này hoàn toàn làm bùng nổ mâu thuẫn giữa ông ta và thái tử.

Thái tử hoàn toàn không hiểu lòng hoàng thượng muốn bảo vệ hắn.

Hoàng thượng lại không hiểu sự hoảng loạn của thái tử.

Dưới sự xúi giục của võ tướng do ta phái đi, thái tử nổi loạn, ta cũng có lý do để giành lại tất cả.

Ta dẫn binh vào hoàng cung, cứu hoàng thượng.

Ngài nhìn ta ngây dại, “Trẫm đã sai ở đâu?”

Ta cười lạnh, “Ngài là một người cha thất bại, dù là đối với hoàng huynh hay đối với ta.”

Đến lúc này, ngài không thể không thừa nhận ta.

Trên triều đình, ngài phong ta làm Hộ quốc công, ngoại tổ phụ của ta bước ra nói rõ thân phận của ta.

Các quan lại thấy ta là nhân vật chính, ý định gây ồn ào cũng lặng lẽ im lặng.

Danh vọng nhiều năm của ta cuối cùng cũng phát huy tác dụng.

Ta cùng hoàng thượng vào nội điện, ta muốn ngài tự miệng thừa nhận ta, như vậy, ta mới có thể ngồi vững trên ngai vàng.

Năm ta mười chín tuổi, ta trở thành nhị hoàng tử, là người thừa kế duy nhất của ngai vàng.

Ta và A Ly bế con đến tế bái lăng mộ của mẫu hậu.

Ta đã trả thù cho mẫu hậu, cũng giành lại những gì ta muốn.

Năm ta hai mươi tuổi, ta yêu cầu hoàng thượng phong ta làm thái tử.

Sau khi thái tử bị phế vì tội mưu phản, hoàng thượng lấy lý do bệnh nặng, giao triều chính cho ta xử lý.

Hoàng thượng sau đó tham dự lễ sắc phong thái tử của ta, đích thân đội mũ cho ta.

Tinh lực của ngài quả thực đã không còn như xưa.

Ta hỏi hoàng thượng, “Ngài nhớ lại được điều gì của kiếp trước.”

Ngài nói: “Trẫm nhớ đã điều tra nhiều năm, kết quả cuối cùng, ngươi thật sự là con trai của trẫm. Thật nực cười, hoàng tử của trẫm lại là một hoạn quan.”

“Vậy sau đó thì sao?”

“Sau đó, trẫm muốn bảo vệ hoàng gia. Cảnh Hành, khi ngươi ngồi vào vị trí của trẫm, ngươi sẽ hiểu nỗi khổ tâm của trẫm.”

“Ha ha, năm ta hai mươi hai tuổi, bệ hạ, ngài nhường ngôi đi.” Ta nói với ngài như thế.

Nhưng ta không ngờ, năm ta hai mươi hai tuổi, ngài thật sự qua đời.

Sau khi lo liệu xong tang sự của ngài, ta đăng cơ làm hoàng đế.

Ta lại không ngờ rằng, A Ly cũng sắp ch/3t.

Đêm nàng qua đời, ta thổ huyết ngất xỉu.

Con trai con gái chúng ta khóc lóc canh giữ bên giường ta.

Khi ta tỉnh lại, xoa đầu chúng.

Ta tự mình nâng quan tài, đưa A Ly đến hoàng lăng.

Trở về, ta bắt đầu dùng công việc triều chính để làm tê liệt bản thân.

Vào năm hoàng tử Ngọc Trạch tròn hai mươi tuổi, được làm lễ gia quan*, ta truyền ngôi cho nó.

(*Gia quan: nghĩa là được làm lễ trưởng thành, thường là đội mũ trưởng thành.)

Ta đến hoàng lăng để ở bên A Ly.

Nàng dùng mạng sống của mình để đổi lấy mạng sống của ta, vì vậy ta không thể coi thường mạng sống của mình.

Ta canh giữ trước quan tài nàng, ngày ngày tâm sự với nàng.

Gió ở hoàng lăng rất lạnh, đến cuối cùng ta vẫn là một kẻ cô độc.

***Ngoại truyện: Nữ chính:

Ta đã quan sát một cả một đời của một người.

Khi hắn mười tuổi, bị bán vào cung, hai mươi tuổi ngồi lên vị trí Tổng quản thái giám của Ti Lễ Giám, quyền thế ngập trời, hai mươi hai tuổi bị lăng trì trước mặt vạn dân, từ đó khép lại cuộc đời.

Còn ta, ôm hài cốt của hắn quỳ trước Linh Sơn, dùng mạng sống của ta để đổi lấy mạng sống của hắn.

Khi hắn mười ba tuổi, liên tiếp đỗ tam nguyên, được hoàng thượng chỉ định là tân khoa trạng nguyên, mười sáu tuổi làm Lại bộ Thượng thư, mười tám tuổi dẫn binh xuất chinh, lập đại công, đánh bại Hung Nô, mười chín tuổi được hoàng thượng tìm về, trở thành nhị Hoàng tử, hai mươi tuổi trở thành Thái tử, hai mươi hai tuổi đăng cơ làm Hoàng đế.

Còn ta, là thê tử của hắn, cùng hắn bước lên ngôi vị chí tôn, nhận sự quỳ bái của thiên hạ.

Hết.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8