Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Theo đuổi
25

Cập nhật lúc: 2026-03-14 03:36:14 | Lượt xem: 1

Đó đều là chuyện đời trước, đời này cô vẫn còn là gái chưa chồng.

Lời vừa thốt ra, cô bỗng nhiên nhớ tới lời vừa rồi ở cửa, vì thanh danh của mình, cô nhếch môi tự nhiên giải thích: “Đừng hiểu lầm, tôi và hắn ta nhiều nhất chỉ là quan hệ người yêu cũ, không kết hôn không có con, bây giờ nhận rõ mặt kẻ cặn bã, nên tôi rời xa.”

Cho dù là người không quen, Khương Vãn Ý cũng không muốn ở trong mắt người khác cô và Thẩm Kinh Niên vẫn dây dưa. Nghe thôi cũng cảm thấy xui xẻo.

Chu Dục Sơ nghe được, ngoan ngoãn gật đầu.

Liếc nhìn bát mì trên bàn cô, lại quay đầu nhìn Thẩm Kinh Niên còn đang đứng ngoài cửa, ánh mắt hiện lên một chút cảm xúc, không nổi bật, thậm chí thoáng qua rồi biến mất.

Khương Vãn Ý đi vào phòng trong rót một ly nước đưa cho Chu Dục Sơ, nhìn tạp dề của anh, đầu óc xoay chuyển, đưa ra một kết luận: “Anh làm việc ở cửa hàng gốm đối diện à?”

Cô nhớ lúc trước Chu Dục Sơ đã nói với cô nơi anh làm việc – số 318 phố Đông Thành.

Đó không phải là cửa hàng gốm đối diện sao?

Lúc ấy cô cũng không kịp phản ứng.

Ôm ly nước nhấp ngụm nhỏ, Chu Dục Sơ không lên tiếng. Đóng cửa chỉ còn lại hai người ở trong phòng này, không hiểu sao anh có chút khó xử.

Khương Vãn Ý nhìn ra, nhịn cười đi qua mở cửa.

“Chỗ tôi không có việc gì, nhưng hôm nay vẫn cám ơn anh, sau này rảnh tôi mời anh ăn cơm.”

“Không… Không cần đâu.”

Chu Dục Sơ xấu hổ, đặt ly nước xuống định đi.

Đi tới cửa, bỏ qua Thẩm Kinh Niên đang đứng cạnh cửa, anh lại dừng bước, lo lắng quay đầu nhìn Khương Vãn Ý.

“Cô có số điện thoại của tôi, nếu có việc gì, cô tìm tôi, hoặc là, cô đứng ở chỗ này gọi tôi, tôi nghe thấy.”

Anh nói nghiêm túc, nhấn mạnh từng chữ, dường như sợ Khương Vãn Ý nghe không rõ.

Thẩm Kinh Niên cũng nghe rõ, cắn răng tiến lên, mặt mày phủ một tầng mây đen.

“Anh và Khương Vãn Ý có quan hệ gì? Chuyện của cô ấy cần anh quản sao? Tôi và bạn gái tôi có thế nào cũng không tới phiên người ngoài nhúng tay vào.”

Chu Dục Sơ căn bản không để ý đến hắn, nhận được ánh mắt của Khương Vãn Ý ở trong phòng, không thèm nhìn Thẩm Kinh Niên, xoay người rời đi.

Hôm nay Thẩm Kinh Niên hết lần này đến lần khác bị coi thường, cơn tức đã dâng lên đến ngực. Cắn răng trầm giọng cất bước, vung nắm đ.ấ.m đập vào người Chu Dục Sơ.

Khương Vãn Ý hoảng sợ, hoảng hốt hét lên một tiếng, vội vàng lao ra ngoài.

Hai người đã đánh nhau.

Không phân biệt được hai người ai bị đánh nhiều hơn, Khương Vãn Ý mặc kệ tiến lên che chở Chu Dục Sơ, trong tay có cái gì liền dùng cái đó đập.

“Bụp”.

Ngay sau đó là tiếng hít hà của Thẩm Kinh Niên.

Khương Vãn Ý vừa ném điện thoại trong tay ra ngoài, góc điện thoại đập thẳng vào thái dương Thẩm Kinh Niên.

Hắn lại không cảm giác được cơn đau, cả người giống như bị định tại chỗ.

Khương Vãn thấy hắn không động thủ, vội kéo Chu Dục Sơ lên, áy náy nhìn anh: “Anh không sao chứ? Bị thương ở đâu?”

“Không có việc gì.”

Chu Dục Sơ nghiêng đầu nhổ nước bọt, một nam nhân ôn hòa như vậy, khi ngẩng đầu lên lần nữa, ánh mắt đã lộ ra vẻ tàn nhẫn.

Ánh mắt Thẩm Kinh Niên lại chăm chú nhìn Khương Vãn Ý.

Sự lo lắng, cảm giác có lỗi và thậm chí là một số cảm xúc mà hắn không thể hiểu được trên khuôn mặt cô đã nói rõ với hắn rằng Khương Vãn Ý quan tâm đến người đàn ông đó.

Giữa người kia và hắn, lại một lần nữa cô lại âm thầm lựa chọn người kia.

🍁 Chương 29

Trái tim như bị d.a.o rạch ra, tàn nhẫn ném vào nơi hoang dã cho dã thú ăn thịt, cảm giác đau đớn khó nguôi ngoai, đau đớn trên người cũng khó tan biến.

Nhưng trong mắt Khương Vãn Ý lại không có hắn, bất cứ điều gì hắn nói và làm.

Khi Thẩm Kinh Niên tỉnh táo lại, ở đó đã không còn người.

Khương Vãn Ý nhặt điện thoại không bị trầy xước gì trên mặt đất lên, đưa Chu Dục Sơ đến bệnh viện. Cho dù Chu Dục Sơ nhấn mạnh mình không sao, nhưng trong lòng Khương Vãn Ý vẫn cảm thấy áy náy.

Anh là bởi vì cô mà bị thương, cô phải trực tiếp nhìn thấy kết quả kiểm tra anh an toàn.

Đến bệnh viện lăn qua lăn lại một hồi, Khương Vãn Ý đã làm hết tất cả những gì có thể. Đáng mừng chính là, trên người Chu Dục Sơ chỉ có vết trầy xước ngoài da, nội tạng không có vấn đề gì.

Chỉ là, cơn tức này hạ xuống còn chưa được mấy giây, đến khi Khương Vãn Ý nhìn thấy danh sách kia, thông tin về tuổi tác của Chu Dục Sơ khiến cô hoàn toàn sợ hãi.

“Không phải! Cậu mới mười tám tuổi à?”

Khương Vãn Ý vừa nhìn danh sách, vừa đánh giá Chu Dục Sơ hết lần này đến lần khác. Cuối cùng phải chấp nhận sự thật này.

“Đúng là, cậu lớn lên cũng quá khỏe mạnh quá đi?”

Khương Vãn Ý nhịn cười.

Lỗ tai Chu Dục Sơ lại đỏ lên, anh không cam lòng giải thích cho mình: “Mười tám tuổi rồi, cũng không còn nhỏ, thân thể khỏe mạnh, có thể bảo vệ người khác.”

Chậc chậc chậc.

Nghe xong lời này, Khương Vãn Ý lắc đầu lộ ra nụ cười của người dì. (姨母 – di mẫu: em gái của mẹ)

“Cậu đây là có bạn gái nhỏ phải bảo vệ sao? Không tồi, rất có trách nhiệm.”

Dù sao, so với tên họ Thẩm kia có ý thức trách nhiệm hơn nhiều.

Chu Dục Sơ đáp một tiếng, không nói tiếp.

Khương Vãn Ý cũng không định trêu chọc anh nữa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8