Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Theo đuổi
31

Cập nhật lúc: 2026-03-14 03:36:18 | Lượt xem: 2

Trong cái vòng luẩn quẩn phú quý kia, anh ta gặp nhiều người phụ nữ vì tiền vì quyền, Khương Vãn Ý và những người phụ nữ đó không có gì khác nhau.

Đời trước, anh ta ít nhất ở cuối cùng cũng thay đổi cái nhìn đối với Khương Vãn Ý, nhưng đời này, không có những hoạn nạn chân tình kia nên lại càng không có thay đổi cái nhìn như trước..

Thẩm Nguyên, sẽ chỉ là Thẩm Nguyên chán ghét Khương Vãn Ý.

Cuộc điện thoại lần này gọi tới, giọng điệu Thẩm Nguyên tuy khách khí, nhưng giữa những câu nói lại lộ ra bất mãn.

Anh ta đang trút giận cho người anh em của mình, anh ta bất mãn với thái độ của Khương Vãn Ý.

Trong mắt anh ta, một cô gái như Khương Vãn Ý được đại thiếu gia nhà giàu để ý là đã tu luyện mấy kiếp rồi, Khương Vãn Ý nên thắp hương cảm tạ, thế nhưng cô biết rõ Thẩm Kinh Niên dị ứng cồn lại để cho hắn uống rượu, để hắn ngồi dưới lầu nhà cô đến đêm khuya, thiếu chút nữa mất mạng.

Khương Vãn Ý không ngốc, lời nói của người ta tốt xấu như thế nào không đến mức cô nghe không hiểu.

Chỉ là, cô cảm thấy buồn cười.

Chuyện này sao lại thành lỗi của cô.

Mọi người đều là người lớn, ai không có ai không thể sống?

Bản thân Thẩm Kinh Niên không quan tâm thân thể của mình, chuyện đó thì có quan hệ gì tới cô? Cô dựa vào cái gì phải chịu sự tức giận này.

“Xin lỗi, tôi bận, không đi được.”

Cô lạnh lùng cười nhạo, tâm tình tốt buổi sáng sớm đã bị hủy hoàn toàn.

“Còn nữa, tôi nghĩ lúc trước tôi và Thẩm Kinh Niên đã nói rất rõ ràng, tôi và hắn đã chia tay, hắn muốn làm gì đó là chuyện của hắn. Mỗi người là một cá thể độc lập, tôi không cảm thấy mình phải trả giá cho sự thiếu thận trọng và bốc đồng của hắn. Cuối cùng, phiền anh chờ hắn tỉnh lại nói với hắn một tiếng, đừng đến quấy rầy cuộc sống của tôi nữa, tôi không muốn cùng hắn lại có bất cứ quan hệ nào, hắn là đại thiếu gia, tôi chỉ là trẻ mồ côi, môn đăng hộ đối đạo lý này tôi vẫn hiểu.”

Thẩm Nguyên ở đầu dây bên kia nhíu mày, còn chưa kịp nói gì, Khương Vãn Ý đã cắt đứt điện thoại, giống như chờ thêm một giây sẽ dày vò cô.

Khuôn mặt tuấn tú của Thẩm Nguyên nhăn lại.

Đây là chuyện gì? Chia tay thành kẻ thù? Tiền chưa trả đúng chỗ?

Anh ta khinh bỉ nhếch môi, xoay người trở lại phòng bệnh.

Y tá tiêm cho Thẩm Kinh Niên đúng lúc đi ra ngoài.

Thẩm Kinh Niên đau khổ mở to hai mắt nhìn anh ta, có lẽ là đã tỉnh táo một chút, thanh âm khàn khàn kỳ cục: “Cô ấy, đến không?”

Thẩm Nguyên im lặng thở dài, ném điện thoại trở lại trong túi, ý đồ khuyên hắn: “Anh Thẩm, người phụ nữ kia quá nhẫn tâm, thực sự không được đâu, anh đổi người khác đi. Lâm An An người ta đặc biệt vì anh mà về nước, cô ấy thích anh cũng rất rõ ràng, tốt xấu gì anh cũng quay đầu lại nhìn xem? Ở bên cạnh anh, ai cũng hơn Khương Vãn Ý? Cô ta ngoài khuôn mặt xinh đẹp, còn có cái gì?”

Lời khuyên nhủ của Thẩm Nguyên rơi vào lỗ tai Thẩm Kinh Niên, ầm ĩ khiến hắn phiền lòng.

“Cậu không hiểu.”

Hắn vẫy tay, bực bội quay đầu.

“Bọn họ làm sao so được với Khương Vãn Ý? Bọn họ ngay cả một ngón tay của Khương Vãn Ý cũng không bằng.”

Trên đời này, chỉ có Khương Vãn Ý có thể yêu hắn đến không cần bản thân mình, chỉ có cô nguyện ý dốc hết tất cả để yêu hắn.

Nước mắt nóng hổi theo khóe mắt chảy xuống, Thẩm Kinh Niên đau đầu muốn nứt ra, tim đập nhanh không còn âm thanh.

“Trách tôi ngu xuẩn, hồ đồ, không biết tốt xấu, là tôi tự tay làm mất mặt trăng của mình.”

Nếu không có Khương Vãn Ý, trên đời này không còn ai yêu Thẩm Kinh Niên nữa.

Chương 36

Bởi vì hôm qua Chu Dục Sơ tỏ tình, sáng sớm tim Khương Vãn Ý đã đập nhanh, ăn một bữa cơm cũng không tỉnh táo lại được.

Kiều Lộ ở một bên ghét bỏ lắc đầu: “Xem đi, mình đã nói người này không thể treo cổ trên một thân cây, vẫn phải nhìn nhiều hơn, yêu nhiều hơn, nói nhiều hơn, kinh nghiệm phong phú của chị gái Hải Vương sẽ không khẩn trương như cậu.”

**(Hải Vương (tiếng lóng): trai đểu)**

Khương Vãn Ý không để ý đến lời trêu chọc của Kiều Lộ, cô chỉ cảm thấy, có lẽ thật sự có thể thử một lần.

Trước kia luôn sống dưới hào quang của Thẩm Kinh Niên, cô vẫn cảm thấy mình cũng không có chỗ nào ưu tú.

Làm lại một lần, Khương Vãn Ý muốn vứt bỏ ý nghĩ này, chỉ cần cố gắng tiến lên, mọi người đều có thể ưu tú.

Ai mà không có điểm sáng chứ, bây giờ cô cũng mới hai mươi mốt, ở bên cạnh em trai mười tám tuổi thì sao chứ?

Rung động, thử không phải tốt hay sao?

Cô đã sống lại một lần, vì sao còn giữ lại tiếc nuối cho mình?

Sau khi ăn xong bữa sáng, Khương Vãn Ý lấy váy trắng trong ngăn tủ ra, ăn diện một chút, lúc đi ra, Kiều Lộ thấy sợ hãi.

Nhìn Khương Vãn Ý trước mặt cả buổi mới phục hồi tinh thần lại.

“Xin hỏi cô là Khương Vãn Ý năm nào vậy? Bạn thân tốt 21 tuổi của tôi có phải đã bị cô ám sát rồi không? Cô muốn thay thế cậu ấy có phải không?”

“Đừng lảm nhảm.”

Khương Vãn Ý đỏ mặt rụt qua một bên, có chút ngượng ngùng.

Kiều Lộ trong nháy mắt cười càng thoải mái: “Nhìn xem, còn nói không cần em trai. Tối nay có về không? Có cần mình để cửa lại cho cậu không?”

“Cậu có cút đi không?” Khương Vãn Ý làm ra một bộ muốn bóp c..hết Kiều Lộ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8