Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Thiên Kim Thật – Giả
Chương 14

Cập nhật lúc: 2026-03-16 02:45:03 | Lượt xem: 3

Mẹ nuôi thở dài: “Văn Văn đầu tư bị lừa.”

Hứa Văn Văn lại muốn đổ lỗi cho tôi, nhưng thấy Minh Khước có mặt, không dám nói gì.

Có vẻ như sau lưng, cô ta đã bị chỉnh đốn không nhẹ.

Tôi nhẹ nhàng an ủi: “Không sao, chỉ là một ít tiền thôi.”

Cha nuôi cười khẩy: “Chỉ là một ít tiền, tận một nghìn vạn đấy.”

Quả thực là khá nhiều, tôi nhận thấy khóe miệng Minh Khước nhếch lên.

Hèn chi, tối qua anh kéo tôi đi xem biệt thự, còn nói:

“Em không phải thích biển và mùa xuân sao? Gần đây anh đầu tư kiếm được một triệu, mua cho em một căn nhà.”

Hứa Văn Văn khóc sưng mắt: “Cha, con không cố ý đâu, cho con thêm một cơ hội, con đảm bảo sẽ không có vấn đề gì!”

Cha nuôi quát: “Con muốn làm công ty của cha phá sản thì mới vừa lòng à?”

Mẹ nuôi an ủi: “Sao anh lại quát con như vậy? Văn Văn không cố ý, chút tiền này kiếm lại là được.”

(Truyện chỉ đăng tải trên page Nhân Sinh Như Mộng và web MonkeyD, các chỗ khác đều là ăn cắp không xin phép. Mọi người hãy đọc tại nơi được đăng tải đúng để ủng hộ nhà dịch nha)

Tôi cũng ngoan ngoãn gật đầu: “Bố đừng giận, đừng để ảnh hưởng sức khỏe. Đây là giải thưởng con đạt được trong cuộc thi hôm nay.”

Cha nuôi nhìn qua, không hỏi giải thưởng là gì, vì tôi từ nhỏ đã nhận rất nhiều giải thưởng.

Tôi l.i.ế.m môi, nhìn Hứa Văn Văn với vẻ khiêu khích: “Bố, về thiết kế thì…”

Bịch!

Hứa Văn Văn quỳ xuống ngay lập tức, cắt đứt lời nói của tôi.

“Cha, cho con thêm một cơ hội, hiện tại con đang đàm phán một đơn hàng, chỉ cần ký xong, doanh thu công ty sẽ gấp đôi!”

Vậy là cha nuôi lại cho cô ta một cơ hội, đồng thời ra lệnh: “Nếu lần này không thành công, sau này đừng đến công ty nữa!”

Khi bị ép đến đường cùng, Hứa Văn Văn đã buông bỏ tất cả để tìm cách, kể cả có phải bồi ngủ với khách hàng. 

Cô ta còn lập một phòng PR toàn là các cô gái từ hộp đêm, làm cho công ty trở nên hỗn loạn. Cha nuôi đang bận rộn với thị trường quốc tế nên không quan tâm, còn mẹ nuôi chỉ biết ăn chơi, không làm gì cả.

Dưới sự tiếp tay của Minh Khước, Hứa Văn Văn đã thất bại hoàn toàn. Khi cha nuôi từ nước ngoài trở về, ông bị các lãnh đạo chặn ngay tại văn phòng, yêu cầu phải sa thải Hứa Văn Văn nếu không thì họ sẽ đồng loạt từ chức. Tối đó, cha nuôi về nhà và nổi cơn thịnh nộ, suýt nữa làm đổ bàn ăn.

“Hứa Văn Văn, cô đúng là đồ chỉ gây hại mà không có ích gì.”

“Người như cô đã làm hỏng hết mặt mũi của tôi rồi.”

Mẹ nuôi lập tức ngăn cản: “Rốt cuộc chuyện gì xảy ra? Chỉ là một ít tiền thôi mà, công ty tương lai sẽ là của Văn Văn, sao phải nổi giận như vậy?”

Cha nuôi tức giận đến mức đẩy mẹ nuôi ngã, và ném một chồng ảnh xuống đất. 

Những bức ảnh đủ màu sắc, trong đó có những bức ảnh hẹn hò cùng khách hàng và ảnh vợ của họ đến công ty gõ trống khua chiêng, treo băng rôn đón chào “người tình Hứa Văn Văn”. 

Còn có một đống tài liệu chứng minh rằng cô ta đã nhận hối lộ, sử dụng vật liệu kém chất lượng để lừa đảo, làm hủy hợp đồng và phải bồi thường vi phạm hợp đồng. 

Danh tiếng của cô ta và công ty đã bị hủy hoại hoàn toàn.

Mẹ nuôi nhìn những bức ảnh và khóc nức nở: “Phải làm sao bây giờ? Phải làm sao đây?”

Không biết bà đang lo lắng công ty hay lo cho Hứa Văn Văn.

Cha nuôi nắm lấy vai tôi như người sắp c.h.ế.t đuối tìm được cứu tinh duy nhất.

“Tiểu Tiểu, nghe nói con đã đoạt giải nhất thiết kế mới trong nước, sao không nói cho bố biết?”

Tôi mỉm cười nhẹ nhàng: “Con đã nói với bố mẹ rồi, nhưng bố mẹ bận việc của Văn Văn, có thể không nghe thấy.”

Cha nuôi mỉm cười hiền hậu: “Từ ngày mai, Tiểu Tiểu sẽ vào làm ở công ty, phụ trách toàn bộ phòng thiết kế!”

Tôi mím môi, không nói gì.

Minh Khước bỗng cười nhẹ: “Không được, Tiểu Tiểu khó khăn lắm mới đồng ý về công ty tôi làm việc, tôi đã hứa sẽ cho cô ấy 20% cổ phần.”

Cha nuôi vội vàng nói: “Công ty này sau này sẽ là của Tiểu Tiểu, tôi sẽ chuyển 30% cổ phần ngay mai!”

Có vẻ ông thật sự lo lắng, hào phóng như vậy.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8