Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Thiên Kim Thật Là Kẻ Bị Ruồng Bỏ
Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-03-14 03:42:06 | Lượt xem: 3

Khi người nhà Phương Minh nhận ra tôi phải mò mẫm trên bếp để nấu ăn, họ đã chế nhạo, nhặt que củi trong nhà kho lên và đánh vào lưng tôi.

“Con đ.ĩ, còn dám giả vờ giả vịt, chỉ cần sinh ra con trai thì có mù cũng chẳng liên quan đến tao.”

Phương Dũng là một tên s.ú.c sinh bị thiểu năng trí tuệ. Hắn đi theo tôi mỗi ngày, đôi bàn tay béo núc ních luôn cố ý bắt chước theo mấy động tác bẩn thỉu của bố nó.

Mỗi ngày, tôi luôn phải thức dậy lúc năm giờ sáng, nấu thức ăn cho cả nhà họ rồi ra đồng nhổ cỏ và cho gia s.ú.c ăn đến tận nửa đêm, đợi đến lúc bọn họ ngủ say mới được thở dốc một lát.

Có một vách đá phủ đầy hoa dại ở phía bắc chỗ nhổ cỏ heo, tôi lừa Phương Dũng rằng tôi đã đánh rơi tiền tiêu vặt của hắn ở nơi đó.

Tôi giả vờ khuyên hắn không nên đi một mình đến nơi nguy hiểm như vậy, chuyện này vẫn nên nói cho người lớn biết thì hơn.

Hắn cười nhạo, đá vào n.g.ự.c tôi:

“Đồ kỹ nữ vô dụng, làm gì có chỗ nào mà tao không đi được.”

Chính vì hiểu rõ tính khí của Phương Dũng nên tối qua tôi đã âm thầm rải đá cuội trơn láng ở gần vách đá, cộng thêm vừa mới mưa to xong, e rằng bây giờ chỗ đó vừa trơn vừa ướt.

Không lâu sau, có một tiếng hét vọng lại từ phía đó.

Tiếng hét vang trời càng lúc càng xa, cho đến khi một tiếng ‘bịch’ chạm đến đáy vực như muốn tuyên bố rằng Phương Dũng đã chec.

Cơ thể hắn bị đập nát nhừ, xương cốt rời rạc thậm chí không thể ghép lại nguyên vẹn được.

Tiếng khóc như lợn bị cắt tiết của Trần Phân liên tục rú lên trong suốt ba ngày ba đêm.

Tôi bị đánh đến mức thoi thóp nằm bẹp ra đất, cho dù cúi đầu nhưng trên mặt vẫn tràn ngập niềm vui không thể giấu được.

Sau cùng, Trần Phân đã ngăn Phương Minh lại và nói:

“Đánh chec nó thì ai sẽ sinh con trai cho ông?”

Bà ta vất vả lắm mới sinh được Phương Dũng lúc trung niên, hiện giờ đã sớm không thể sinh con nữa rồi.

Ở thôn Phương gia, phụ nữ không sinh được con trai thì không dám ngẩng đầu.

Thế là tôi trở thành người phụ nữ bị nhốt trong chuồng lợn, lúc Trần Phân cho tôi ăn, vẻ mặt đầy ghen tị:

“Đồ khốn nạn, ngủ với chồng tao mà còn muốn tao hầu hạ cho mày.”

Tôi nằm ngửa trong chuồng lợn, ngước nhìn vầng trăng trên trời. Ánh trăng chiếu vào người tôi, mang lại cho cảm giác ấm áp như lần tôi và Chu Hoài lén leo lên mái nhà ngắm trăng vậy.

Cây kéo giấu trong quần áo của tôi không thể giec được Phương Minh, sau khi bị đ.ấ.m đá liên tục, cuối cùng tôi cũng thành thật phục vụ ông ta.

Sau này, tôi đã có thai.

Nhờ ơn mấy bộ phim truyền hình máo chó mà tôi đã căn đúng thời gian đ.â.m mạnh vào tháp em bé.

Nhìn tòa tháp chất đầy x.á.c chec, dường như những oan hồn bên trong đang khóc ra nước mắt màu đỏ, lặng lẽ chảy qua chân tôi.

Tôi khóc lóc hỏi Trần Phân sao lại cố tình đẩy tôi, bây giờ tôi chỉ muốn sinh một đứa con cho lão Phương thôi mà.

Trần Phân không giỏi giải thích, bà ta nhanh chóng bị nhốt vào chuồng lợn.

Sau đó, tôi sảy thai hai lần. Khi mang thai lần thứ ba, tôi đã cầu xin Phương Minh đưa tôi đến bệnh viện để giữ lấy cái thai này.

“Tôi mơ thấy Phương Dũng, hắn nói hắn muốn đầu thai vào bụng tôi, xin hãy đưa tôi đến bệnh viện.”

Phương Minh và Trần Phân nghe vậy thì không do dự gì nữa, tôi được đến bệnh viện huyện như ý muốn.

Tôi không dám thả lỏng tinh thần trong suốt chuyến đi đó, kể cả lúc vào nhà vệ sinh lấy mẫu nước tiểu, tôi cũng nhét tờ giấy đã chuẩn bị sẵn qua khe hở giữa hai buồng vệ sinh.

Cô gái ở buồng vệ sinh bên cạnh vừa nhặt được tờ giấy liền đưa ngay cho Trần Phân:

“Chị, chị xem mà quản lý kỹ người nhà đi, đã có con rồi mà còn muốn chạy. Không an phận chút nào!”

Máu trên người tôi chảy ngược trong giây lát.

Trước khi cái tát của Phương Minh giáng xuống, tôi đã kéo cô gái kia ngã xuống đất và giằng co với cô ta, vừa đánh vừa lén trộm paraquat trên người cô ta rồi giấu vào bụng.

“Đó là tờ giấy tôi viết để cầu Bồ Tát phù hộ, không tin thì các người tự đọc đi.”

Từ lúc bước chân vào bệnh viện, tôi đã nghe thấy cô gái kia nói với mấy người bên cạnh rằng hôm nay cô ta lên huyện để mua thuốc trừ sâu nên đã bám theo cô ta vào nhà vệ sinh.

Tờ giấy cầu cứu thật được khâu vào túi áo của tôi. Lúc siêu âm B, tôi nắm c.h.ặ.t t.a.y bác sĩ:

“Bác sĩ ơi, con tôi có thể cứu được không?”

Tôi không nhìn rõ mặt cô ấy nhưng cô ấy đã nắm lại tay tôi và lấy đi tờ giấy, mỉm cười nói với Phương Minh:

“Hiện giờ thai nhi đã ổn định nhưng một tuần nữa sẽ cần phải kiểm tra lại.”

Vào đêm tôi được đón về nhà họ Tống, tôi lại bị sẩy thai.

Phương Minh nổi cơn điên, lập tức lấy tôi ra làm bao cát để trút giận.

Tôi bị đánh đến mức cả người không còn chỗ nào lành lặn, cho dù bị mù cũng cảm nhân được màu đỏ như máo trước mắt.

Tôi lặng lẽ mỉm cười, ngẩng đầu lên càng cười vui hơn.

Một bát mì vào đêm khuya đã khiến cho cả nhà họ Phương chec thảm.

Rốt cuộc, vào ngày bố mẹ đến đón tôi, tôi ngồi lặng lẽ trong sân, để m.á.u trên người không ngừng chảy ra.

Tôi cho rằng, những tháng ngày khổ sở của tôi cuối cùng đã kết thúc rồi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8