Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Thiên Mệnh Tái Sinh
Phần 19 (Hết)

Cập nhật lúc: 2026-03-16 13:23:26 | Lượt xem: 1

19

Với lời cầu hôn đột ngột của Thái tử, ta suýt nữa cắn phải lưỡi mình.

“Nô tỳ là con gái của tội thần, sao dám làm Thái tử phi…”

Thái tử đáp: “Ngươi yên tâm, phụ thân ngươi bị liên lụy vì ta, ta đã thượng tấu lên Hoàng thượng, xin ngài ân xá cho phụ thân ngươi, tin rằng không bao lâu nữa sẽ được phục chức.”

Lời nói của Thái tử làm tim ta đập mạnh.

Phục chức… Vậy thì nhà họ Tô sẽ lại đoàn tụ như trước sao?

Hơn nữa, nếu ta trở thành Thái tử phi, tức là kế mẫu của Tạ Lâm.

Nghĩ đến việc y phải cúi đầu chào ta với khuôn mặt đen sì, có lẽ cũng không tệ lắm?

Nhưng Thái tử lớn hơn ta hơn hai mươi tuổi, và nếu ta nhớ không nhầm, vài năm nữa y sẽ qua đời.

Ta không muốn khi chưa đến hai mươi tuổi đã trở thành Thái hậu, phải chịu cảnh góa bụa mấy chục năm.

Vì vậy, ta viện cớ rằng vết thương của mình chưa lành, và xin Thái tử cho ta thời gian suy nghĩ.

Đêm khuya, khi ta đang ngủ say thì bị ai đó kéo dậy khỏi giường.

“Điện hạ, ngài làm gì vậy, đau quá…”

Vết thương của ta nằm ở bụng, khi bị kéo ngồi dậy, ta cảm giác như ruột gan mình đang quặn lại.

Nhìn thấy Tạ Lâm đang nhìn ta với ánh mắt đầy sự giận dữ.

“Phụ vương hôm nay đã cầu hôn ngươi rồi?”

Ta không hiểu chuyện gì đang xảy ra, không biết y lấy đâu ra sự tức giận lớn như vậy: “A…”

Thấy ta lắp bắp không nói nên lời, y tức giận nói: “Ngươi không từ chối? Ngươi còn muốn đồng ý sao?”

“Tô Du! Ngươi thật sự muốn làm kế mẫu của ta sao?”

Ta nghĩ một lát rồi đáp: “Điện hạ sang năm đã mười lăm tuổi, nô tỳ vừa qua sinh nhật mười tám, có vẻ như điều này không hợp lý cho lắm…”

Không ngờ, y đột ngột kéo ta xuống, cúi đầu hôn lên môi ta.

Ta sợ hãi cố gắng chống cự, nhưng y lại cắn vào môi ta, đau đến mức miệng ta đầy máu.

Trong trạng thái mơ màng, ta nghe thấy y nói.

“Tỷ tỷ, tỷ là của ta, nếu làm vợ thì cũng chỉ có thể làm Thái tôn phi của ta thôi!”

Sau đó y buông ta ra, nói thêm: “Ngoan ngoãn ở đây đi, đợi ta thỉnh chỉ để cưới tỷ.

“Nếu còn để ta thấy tỷ câu dẫn phụ vương của ta, ta sẽ đánh gãy chân tỷ!!!”

À… chuyện này…

Tạ Lâm, đứa nhỏ này, tuy nhỏ tuổi nhưng lại bá đạo như vậy.

Còn nữa, Thái tử muốn cưới ta, Thái tôn cũng muốn cưới ta.

Nếu chuyện này đến tai Hoàng đế, không biết liệu ông ấy có nghĩ ta là yêu nghiệt và cho người bắt ta đi thiêu không?

Ta lo lắng không yên, ngày đêm lo sợ.

Nhưng không dám nói ra, chỉ đành co đầu rụt cổ, lánh mình dưỡng thương.

Không lâu sau, ta nghe được tin phụ thân ta được ân xá, sắp trở về kinh phục chức.

Cả gia đình chúng ta cũng được xóa bỏ thân phận nô lệ, trở về sống ở ngôi nhà cũ của nhà họ Tô.

Sau hai ba tháng chờ đợi, cuối cùng tất cả các nam nhân nhà họ Tô đã trở về từ biên cương.

Phụ thân ta quay lại triều đình phục chức, nhà họ Tô càng thịnh vượng hơn trước.

*

Một ngày nọ, khi ta đang ngồi phơi nắng trong sân.

Những năm tháng tranh đấu trong cung khiến ta mệt mỏi.

Bây giờ ta chỉ muốn an nhiên, tìm kiếm những khoảng thời gian yên bình, nghỉ ngơi được ngày nào hay ngày đó.

Từ xa, ta nghe thấy tiếng Thúy Trúc gọi.

“Tiểu thư! Tiểu thư! Người trong cung đến, gọi người ra nhận chỉ!”

Do Tô Tương đã phạm tội tày đình, trong vụ Thành Vương mưu phản còn ám sát Thái tôn, nên đã bị gia tộc xóa tên.

Trong nhà giờ chỉ gọi ta là tiểu thư, không còn gọi là nhị tiểu thư nữa, coi như không còn người con gái tên là Tô Tương.

“Nhận chỉ? Chỉ gì vậy?”

Trong lòng ta có chút bất an.

Thúy Trúc cười nói: “Là chỉ của Hoàng thượng đích thân ban xuống, hình như là muốn ban hôn cho tiểu thư đó!”

Nhưng trong lòng ta cũng không tránh khỏi sự tò mò.

Rốt cuộc ta sẽ được ban hôn cho ai đây?

Cho đến khi nhìn thấy Tạ Lâm, ta mới biết trái tim mình cuối cùng cũng đã c.h.ế.t lặng.

“Tỷ tỷ đang nhìn gì vậy?”

“Không phải là đang đợi phụ vương của ta đấy chứ?”

“Chỉ tiếc là, hoàng gia gia đã chọn người khác làm kế thất cho phụ vương rồi, nếu tỷ muốn làm Thái tử phi, có lẽ phải đợi thêm vài năm nữa!”

Ta run rẩy: “Vậy đành chấp nhận người thôi.”

Không phải ta tham lam vị trí Thái tôn phi, mà là vì Tạ Lâm quá điên cuồng, ta sợ y sẽ đánh gãy chân ta.

(Kết thúc)

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8